Phương xa – Thơ Ngân Vịnh
07.08.2018
Son sót đồng vai lệch
nghe về gốc rạ ru quê
phương xa mờ
ngày chênh chếch
nước mắt chờ
nước mắt con đê

Trời rộng thênh thênh phủ mặt
một hòn cuội trắng ngủ say
biển cả kẹp vào hai nách
nhìn lên ngọn đèo ngơ ngẩn mây bay
Lá tre
mùa đông khát nước
ở lại cầu ao mắt hạt nhãn đen
-ừ ngói mái đình
-ừ nhớ
ngọn cải sương khuya
lửa đèn
Ta di
lòng mang một cơn gió lẻ
ta đi cỏ chưa mưa phùn
im lặng nỗi buồn lê thê khói
ngón chân xa nhà rối rít cọng cơm
N.V
Có thể bạn quan tâm
Đằng sau màu cỏ - Thơ Lê Văn HiếuLàng bên kia sông – Trần Đức TiếnSự phẫn nộ của lương tri - Bùi Công MinhPhố vàng - Nguyễn Nho KhiêmNhư vết cắt không nguôi – Thơ Hồng HạnhTrà nguội - Truyện ngắn Nguyễn Thị LuyếnMiền Yên Lãng cũ – Thơ Ngân VịnhNhà văn Bùi Công DụngChùm thơ Nguyễn Nho Thùy DươngTiến quân ca của Văn Cao hơn 70 năm đồng hành cùng đất nước - Đào Ngọc Đệ