Tết nước

05.01.2023
Nguyễn Thánh Ngã

Tết nước

có ai hiểu,

nước cũng bôn ba, tan chảy

cũng cuồn cuộn lo toan

cũng đến thời lắng đọng...

 

từ thạch nhũ hang sâu

tới lặng lẽ giếng khơi

nước len lỏi ngấm vào hồn đất!

 

sự an tĩnh sâu xa

đã làm nên mạch sống

ta uống vào

nghe róc rách hồn ta

những niềm vui dâng lên khóe mắt

sự long lanh của giọt sương nguyên đán

tinh khiết và nguyên sơ dưới ánh mặt trời

 

tết của nước,

trong bùi ngùi men rượu

nồng ấm đắng cay

và ngọt lịm nhọc nhằn

 

bởi có nước mới có non sông

có nước mới có hồn dân tộc!

 

có ai hiểu,

tết nước là sự trong vắt

gột rửa tháng năm soi mặt cuộc đời

để nhận thấy

có thể thiếu thế thời

nhưng không thể thiếu nước!

vì nước luôn đong đầy

nhịp đập mới

của trái tim...

N.T.N

Bài viết khác cùng số

Năm cũMột thời vui nhộn cùng chú mèo máy đến từ tương laiMỹ nhân ám ảnhMùa chim ri làm tổĐừng nói lời yêu chiều ba mươi TếtVàng Mai rực rỡThanh Mai Tầm XuânTản mạn bốn mùa nước MỹChuyện vui kể vào dịp TếtNhững ngày cuối nămNhững đám mây thổ cẩmCôn Đảo - Phố Cây bàng, biển và người nhạc sĩ thiên tàiMùa xuân trên tầng ký ứcTập hợp và phát huy vai trò của văn nghệ sĩ Đà Nẵng - Những vấn đề đang đặt raCó một Đà Nẵng hào hùng 55 xuân trướcMùa xuân khơi dậy khát vọng phát triểnHồi ức Mã ChâuTự sựVaThầm thì bên suốiĐoản khúc cho một ngàyXuân muộnNgày giỗ nộiTruyền thuyết hoa Dã QuỳNgày nắng vỡChào nhé mùa ĐôngThèm một vòng tayChiều sông HànNghĩ vẩn vơ giữa con sóng thời gianVó ngựa trót hoang emVô thườngBến gióThơ Nguyễn Nho Thùy DươngGiao mùaĐi để trở vềĐợi xuânDắt em về miền biểnMưa trên tượng người Việt cổGiả sửCà phê chiềuChùm Haiku mùaLy cà phê quán nhỏNgẫu khúc cầu vàngChuyển mùaTết nướcDự cảm GiêngĐã chínMùi TếtTôi yêu Đà NẵngTếtPhiên chợ tình toàn đá núiNgày rất dàiCuối TếtTháng GiêngTết quêKhúc tiễn ngày xuânPhía xuân quê nhàPhía xuân xaĐó là cách mùa xuân chạm vào chúng taChạm xuânEm về tắm biển Tiên SaNgày xuân nhớ cụ Nguyễn Văn XuânNgày xuân đọc lại thơ Tết của Phan Bội ChâuLàng, Đình làng và Hội làng ngày xuânCon mèo trong văn hóa dân gian Việt NamHình ảnh con mèo trong thơ thiếu nhiNhớ “Mùa xuân đầu tiên”Lưu Quang Vũ và một thế hệ đồng hànhVũ Hạnh một nhân cách văn học khó quênBiến thể - Khúc bi ca nhân thếVề chùm thơ hai bài thơ Xuân Áng tức cảnh của Phan KhôiTiếng thơ Nguyễn Nho NhượnĐà Nẵng - Thành phố niềm tinHọa sĩ Nguyễn Trọng Dũng với triển lãm tranh lụaChiều Đà NẵngCon mèoTuổi mười lămBốn mùa nhớ Bác