Sân khấu – Thơ Nguyễn Đông Nhật
28.02.2013
Ánh sáng tắt rồi. Phía ngoài xa
xôn xao còn đọng trên hàng ghế.
Vinh quang thay áo mão cân đai
Anh hề nhăn miệng cười đỏ loét.
Sự thật đếm chậm tờ giấy bạc
thờ ơ chia từng kẻ làm thuê

Ông vua đáng giá hai tờ xám
Đứa nịnh thần mười tờ xanh.
Chính nơi đây là sân khấu thực
không phấn son - chẳng trống kèn.
Nghệ thuật - món hàng mẫu nhá nhem
trong chốc lát đánh lừa mơ ước.
Không ai khóc cho một tiếng cười
ngậm ngùi chậm lăn qua bục gỗ.
Ngày mai sàn diễn lại bước lên
thản nhiên quay theo màu đèn rọi.
3 - 1990
Rút từ tập: Đà Nẵng – Thơ 1997 - 2012
Có thể bạn quan tâm
Tháng bảy vào ngâu – Thơ Thư YênMiền Yên Lãng cũ – Thơ Ngân VịnhThơ Phan HoàngÔng già – Thơ Thanh QuếVăn hoá, nhìn từ góc độ phát triển thành phố - Lê Hồng NhuậnTrái tim không có mắt – Thơ Thuận TìnhDòng sông quê vẫn ru giấc ngủ các chị, các anh – Thanh QuếChuyện phố – Truyện ngắn Y VũVề Mỹ Sơn, nhớ Kazik* - Thơ Bùi Công Minh Tìm lại – Thơ Lê Anh Dũng