Nỗi buồn xanh – Thơ Nguyễn Nhã Tiên
11.03.2017
Vô cớ nỗi buồn dẫn tôi về phía sân ga
tìm một chia ly trú vào nước mắt
một hội ngộ để gào lên tiếng khóc
một nhân tình để sụp lạy chào thưa
Đã cắt nghĩa triệu lần em
em là ai
một khối thịt xương hay một làn tro bụi
hay tiếng hót vút lên trời của chim
hay biếc xanh cỏ dại
hay dòng sông lầm lũi cuối chân trời

Cắt nghĩa hoài em mãi biển khơi
cơn đói khát vẽ ra lối mòn mê lộ
ngàn con mắt chơi trò cám dỗ
ngàn môi hường đùa cợt tiếng yêu
Em là ai, chẳng lẽ xanh rêu
cái màu xanh chẳng cho con người một niềm hy vọng
cái màu xanh u buồn, màu xanh phản bội
nõn mượt ra tháng ngày lại chóng lãng quên
Em là ai, chẳng lẽ bóng đêm
nơi ký ức chồng lên ký ức
nhân danh thời gian cao lời hiền triết
yêu em rồi tôi hiểu nghĩa chân mây
Vô cớ nỗi buồn dẫn tôi đi tìm em
con tàu chở mùa đi, mùa tới
em đã xưa còn tôi đứng đợi
rêu đã xanh trên những dấu chân người
N.N.T
Có thể bạn quan tâm
Người vùng cát - Bút ký của Hồ Hải HọcĐang già đi nỗi đau khát sống – Thơ Đinh Thị Như ThúyMón quà đắt giá - Truyện ngắn Bùi Đê YênBên cạnh con nước – Truyện ngắn của Đặng Ngọc Việt AnhLời ru của bà - Trúc Chi Sáng mùng một uống trà với bạn - Phan Đình MinhNhững giọt nước mắt - Phạm Thị Thảo Nhi Giữa những bờ yêu dấu – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoKết thúc có hậu - Truyện ngắn Vị TĩnhTính cách người Quảng trong ca dao - Ngọc Giao