Ông già bán chổi - Thơ Ngô Liên Hương
29.07.2013
...
Ông đi một mình
Bóng thẫm trong chiều
Bó chổi xoè trên vai như những cành cọ
Không một lời rao
Chìm trong âm thanh thành phố...
...
Ông đi một mình
Bóng thẫm trong chiều
Bó chổi xoè trên vai như những cành cọ
Không một lời rao
Chìm trong âm thanh thành phố...
...

Ông già bán chổi lúc hoàng hôn
Tia nắng cuối ngày đã tắt
Đèn nê-ông quảng cáo lập loè
Quán cà phê xập xình nhạc
Và những gương mặt đỏ bừng trong tiếng va chạm
Thuỷ tinh...
Ông đi một mình
Bóng thẫm trong chiều
Bó chổi xoè trên vai như những cành cọ
Không một lời rao
Chìm trong âm thanh thành phố...
Tôi bước theo ông ngỏ lời mua
Ông kể về những người mù làm chổi
Những chiếc chổi tốt hơn bình thường
Tay quét rất đều và chẳng bao giờ gẫy ngọn
Ông giúp họ bán hàng hằng đêm
Sau những việc mưu sinh của ngày chấm dứt...
Dường như bất chợt nhận ra giọng nói tôi vùng khác
Ông bùi ngùi sẻ chia
"Lão cũng năm mươi năm có lẻ ...xa quê"
Bóng thẫm trong chiều
Bó chổi xoè trên vai như những cành cọ
Không một lời rao
Chìm trong âm thanh thành phố...
N.L.H
Có thể bạn quan tâm
Nhớ nhà thơ Thu BồnNghe em giảng Kiều – Thơ Nguyễn Xuân RuộngTín ngưỡng thờ Bà Đại Càn của ngư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàXin đừng bao giờ quên – Thơ của Dũng HiệpChênh vênh - Thơ TÓC NGUYỆTNgười Quảng Nam – Thơ Lê Anh DũngKhoảnh khắc với Hoàng thành – Thơ Nguyễn Nhã TiênHè chói nắng Bên mộ mẹ - Thơ Nguyễn Hoàng SaMùi tháng Năm - Nguyễn Thị Kim Nhung