Ông già bán chổi - Thơ Ngô Liên Hương
29.07.2013
...
Ông đi một mình
Bóng thẫm trong chiều
Bó chổi xoè trên vai như những cành cọ
Không một lời rao
Chìm trong âm thanh thành phố...
...
Ông đi một mình
Bóng thẫm trong chiều
Bó chổi xoè trên vai như những cành cọ
Không một lời rao
Chìm trong âm thanh thành phố...
...
Ông già bán chổi lúc hoàng hôn
Tia nắng cuối ngày đã tắt
Đèn nê-ông quảng cáo lập loè
Quán cà phê xập xình nhạc
Và những gương mặt đỏ bừng trong tiếng va chạm
Thuỷ tinh...
Ông đi một mình
Bóng thẫm trong chiều
Bó chổi xoè trên vai như những cành cọ
Không một lời rao
Chìm trong âm thanh thành phố...
Tôi bước theo ông ngỏ lời mua
Ông kể về những người mù làm chổi
Những chiếc chổi tốt hơn bình thường
Tay quét rất đều và chẳng bao giờ gẫy ngọn
Ông giúp họ bán hàng hằng đêm
Sau những việc mưu sinh của ngày chấm dứt...
Dường như bất chợt nhận ra giọng nói tôi vùng khác
Ông bùi ngùi sẻ chia
"Lão cũng năm mươi năm có lẻ ...xa quê"
Bóng thẫm trong chiều
Bó chổi xoè trên vai như những cành cọ
Không một lời rao
Chìm trong âm thanh thành phố...
N.L.H
Có thể bạn quan tâm
Nhà thơ – Thơ Phạm Đương Giao tiếp, ứng xử của ngư dân Đà Nẵng qua ca dao - Huỳnh Thạch HàCưa đôi -Truyện ngắn Phạm Thị Thanh MaiBờ bãi riêng tôi – Thơ Nguyễn Nhã TiênThơ Phan Hoàng Đưa người – Thơ Ngân VịnhChiếc lá - Đinh Thị Như ThúyBiển – Thơ Mai LinhChiêm bao gặp Kiều - Nguyễn Nho khiêmTôi - Người Đà Nẵng - Thơ Nguyễn Văn Tám