Niềm Vui Trắng-Thơ Bùi Mỹ Hồng
12.05.2015
Cuối cùng
tôi đã nói được lời chia tay.
Trái tim nặng
hay đôi chân chợt rã.
Cố cười và nuốt ngược.

Những tháng ngày êm
như mặt hồ đêm trăng.
Những cuồng loạn trong hơi thở gấp
của ngọn nến sắp tàn
Anh là giọt nước
trên đời tôi khô.
“Trong lòng anh
em vẫn mãi là bông cải trắng...”
Ôm giữ lời này
như đang mặc chiếc áo khiêu vũ
giữa những cặp mắt của người điên.
Tôi tự vẽ cho mình
giấc mơ hạnh phúc...
Không phải là nụ cười hạnh phúc.
Tại sao tôi sống như thế?
Tại sao tôi phải sống như thế?
Tại sao tôi lại phải sống như thế?
B.M.H
Có thể bạn quan tâm
Lá ngô đồng - Ngân VịnhĐi tìm dòng sông - Thơ Nguyễn Ngọc HàTrước bức tranh đồng chiều - Nguyễn Nho KhiêmSân khấu – Thơ Nguyễn Văn TámTự khúc tháng Ba – Thơ Ngô Liên HươngMột đời lặng lẽ - Nguyễn Hoàng SaĐiều bí ẩn trái tim - Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoViết ngày con trở thành thiếu nữ - Thơ Phạm Thúy NgaThức dậy – Thơ Nguyễn Minh HùngKhói chiều quê hương - Lê Kim Toàn