Nhặt nắng – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
14.06.2017
Em ngồi dưới mái hoàng hôn
nghe xa xôi gió ru hồn thi nhân
đầy vơi chi kiếp phong trần
"cho thanh cao mới được phần thanh cao?"(1)

mộng nghèo là mộng trăng sao
mộng giàu sang? biết thế nào là sang
mớ tình ai quảy sang ngang
chợ thơ em bán mơ màng ai mua?
liêu xiêu trong tiếng chuông chùa
có người nhặt nắng cuối mùa đồng dao
N.N.T.D
(1) Thơ Nguyễn Du
Có thể bạn quan tâm
Món bánh xèo của mẹ - Trần Nguyên HạnhChim ngụ cư cửa rừng Cây Mít - Truyện ngắn Nguyễn ThanhMẹ gọi - Thơ Lê Huy HạnhChiều đi - Thơ Ngân VịnhTiếng lụa – Thơ Lê Anh DũngNhớ mùa Giáng sinh xưa - Thơ Mai Hữu PhướcDạo khúc – Thơ Quang TấnCon trâu cụt sừng - Truyện ngắn của Nguyễn Phúc LiêmBảo tồn làng nghề nước mắm Nam Ô - Đà Nẵng - Đinh Thị Trangmột lần thôi - Nguyễn nhã Tiên