Người đàn bà không giấc ngủ - Thơ Đinh Thị Như Thúy
18.06.2018
Người đàn bà trong tôi có giấc ngủ muộn phiền
bị cắt ra bởi ngàn lời đay nghiến
Đêm vẫn bình thản trôi
Đêm cuối cùng mùa hạ
Người đàn bà trong tôi
Có cái nhìn dửng dưng của đôi mắt đá
Ngày cứ bình thản qua
Chuỗi ngọc quí nằm sâu đáy nước

Mỗi ban mai
Những ám ảnh của giấc mơ đêm đè nặng
Như chiếc đòn gánh trên vai thiếu phụ
chân đất đầu trần
Gánh đậu hủ qua cầu Bạch Hổ ban trưa
Hai tà áo gió cuốn về hai phía
Tôi cố dỗ dành người đàn bà
Bằng lời ca của hòn cuội trắng
Bằng những bông hoa dại ven đường
Bằng vũ điệu của bầy cá loi choi
búng lên từ mặt hồ sương sớm
Rằng yên rằng quên rằng nguôi
Dẫu giấc ngủ sẽ thôi không về nữa
Mỗi ban mai vẫn vàng rực mặt trời
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Vị mặn cuối ngày – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoHoàng hôn Cà Mau - Nguyễn Văn TámNhà văn - kỹ sư Lê Khôi: Trang sách cũng như cánh đồngMột chuyến đi Đông Bắc Thái Lan - Bùi Văn TiếngChúa Rừng nổi giận – Truyện Hồng ChiếnNgười sót lại của rừng cười - Truyện Võ Thị HảoÁo trắng về đâu?- Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngMiền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương Tìm lại – Thơ Lê Anh DũngVi vút cánh diều – Thơ Lê Huy Hạnh