Mang mang – Thơ Nguyễn Thanh Kim
14.10.2017
Gối chồng báo cũ
ngẫm ngợi trước sau
thức ròng khó ngủ
Nỗi mình lận đận
thị thành chen chân
Nỗi mình trắc trở
nhịp chèo phân vân

Thơ đôi vần gió
nặng nhẹ tay cầm
Lượng người như bể
tình người mang mang.
N.T.K
Có thể bạn quan tâm
Em trách chi...- Nguyễn Nho KhiêmẢo Hóa - Truyện Hermann Hesse Trò chuyện với súng Thần công trong thành Điện Hải – Thơ Mai Hữu PhướcĐóng băng trong thành phố - Nguyễn Thị Anh ĐàoChiêm bao đất - Truyện ngắn Lê Quang TrạngGiữ gốc rễ cội nguồn cho làng quê Đà Nẵng - Bùi Văn TiếngDòng thượng nguồn ngừng chảy - Phan Thu NguyệtNghĩa mẹ - Thơ Lê Huy HạnhHoa niên trên trời - Phạm Thị Hải DươngPhép thử - Kim Sơn