Ngõ hoa vàng - Thơ Ngân Vịnh
20.05.2015
Em chỉ một lần đi qua
nắng lặng im
buổi chiều chực vỡ
ngun ngút sương và khoảng cách gió
ghép lại trong anh thành bóng thành hình

trong cái ngõ hoa vàng
một mình cô đơn ngồi ngắm
gương mặt em xa thẳm
tóc lùa vào những đám mây
mùa đông lá rơi rơi
con đường dấu chân em bước
như vẫn còn lời ánh mắt
mang tiếng nói một con người
những mái ngói rêu
tháng ngày
tiếng chim sẻ kêu phát sáng
anh nhớ
một lần em đi qua ngõ vắng
chiều còn một vốc trên tay
N.V.
Có thể bạn quan tâm
Tiếng chuông chiều-Truyện ngắn Trí ThanhÝ nghĩa của những mô-típ trang trí trên đình, miếu ở Đà Nẵng - Đinh Thị Trang Trở Lại Huế Xưa - Thơ Mai Hữu Phước Sao mình không về Hòa Xuân sớm hơn… - Nguyễn Hải LýLàm đề án đi! - Truyện ngắn Lưu Công (Trung Quốc)Biến mất - Đinh Lê VũCưa đôi -Truyện ngắn Phạm Thị Thanh MaiNhững hạt mưa rào - Ngân VịnhNếu Thượng đế chơi trò rung chuông – Trần Nhã ThụyCòn nốt nhạc tháng giêng - Đinh Thị Như Thúy