Ngõ hoa vàng - Thơ Ngân Vịnh
20.05.2015
Em chỉ một lần đi qua
nắng lặng im
buổi chiều chực vỡ
ngun ngút sương và khoảng cách gió
ghép lại trong anh thành bóng thành hình

trong cái ngõ hoa vàng
một mình cô đơn ngồi ngắm
gương mặt em xa thẳm
tóc lùa vào những đám mây
mùa đông lá rơi rơi
con đường dấu chân em bước
như vẫn còn lời ánh mắt
mang tiếng nói một con người
những mái ngói rêu
tháng ngày
tiếng chim sẻ kêu phát sáng
anh nhớ
một lần em đi qua ngõ vắng
chiều còn một vốc trên tay
N.V.
Có thể bạn quan tâm
Nỗi buồn xanh – Thơ Nguyễn Nhã TiênTin nhắn…- Truyện ngắn của Vũ Kim LiênKhúc hát của dòng sông - Truyện ngắn Nguyễn Quang ThiềuMột ngày khó quên - Truyện Phan Mai Thục NgânVirus chiến tranh, sex và những cái chết đa chiều - Hoàng Thụy AnhCái duyên - Thơ của Tạ Đình ChiếnĐệ nhất game thủ – Truyện ngắn Nguyễn Thị Thu SươngTrời đói chim – Thơ Nguyễn Thị Ánh Huỳnh Trở về tĩnh lặng – Thơ Đinh Thị Như ThúyMuối – Thơ Cẩm Lệ