Ngõ hoa vàng - Thơ Ngân Vịnh
20.05.2015
Em chỉ một lần đi qua
nắng lặng im
buổi chiều chực vỡ
ngun ngút sương và khoảng cách gió
ghép lại trong anh thành bóng thành hình

trong cái ngõ hoa vàng
một mình cô đơn ngồi ngắm
gương mặt em xa thẳm
tóc lùa vào những đám mây
mùa đông lá rơi rơi
con đường dấu chân em bước
như vẫn còn lời ánh mắt
mang tiếng nói một con người
những mái ngói rêu
tháng ngày
tiếng chim sẻ kêu phát sáng
anh nhớ
một lần em đi qua ngõ vắng
chiều còn một vốc trên tay
N.V.
Có thể bạn quan tâm
Bảo tàng Chăm và ký ức tuổi thơ tôi – Bùi Văn TiếngGọi xuân – Truyện ngắn Phạm Lý LiênCô gái vẽ linh hồn - Truyện Cẩm GiangĐể buồn em phương này - Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngKhêu ngọn đèn-Chùm truyện rất ngắn của Võ Anh MinhNhà thơ Nguyễn Kim Huy Nơi anh và em – Thơ Cẩm LệĐêm nghe Dalida hát - Nguyễn Thị Ánh HuỳnhVi vút cánh diều – Thơ Lê Huy HạnhNghề đan thúng chai ở Đà Nẵng - Nguyễn Ngọc Giao