Cái duyên - Thơ của Tạ Đình Chiến
03.02.2012
“ Còn duyên kẻ đón người đưa“
“ Hết duyên đi sớm về trưa một mình…”“
“ Cái duyên có tự bao giờ“
“ Để người con gái tôn thờ xưa nay“

Hương đồng gió thoảng heo may
Duyên như cánh bướm đắm say lòng người!
Ẩn trong ánh mắt nụ cười
Lời ăn, tiếng nói…duyên trời phú cho
Duyên thời xuân sắc ngây thơ
Theo người phụ nữ bạc phơ mái đầu
Tuổi nào, duyên nấy…lắng sâu
Duyên còn hay mất bởi câu giữ mình
Sống sao trọn nghĩa vẹn tình
Cái duyên còn mãi với mình thủy chung…!
Có thể bạn quan tâm
Chong chóng gió – Truyện Đinh Quỳnh AnhGiữa trơ trụi - Thơ Bùi Công MinhTháng bảy nào - Phan Đình MinhChiều Sài Gòn – Thơ Mai Hữu PhướcCon rùa tai đỏ - Truyện ngắn Lê Sĩ ĐồngNói chuyện một mình – Thơ Nguyễn Văn TámTrở về - Thơ Bùi Công MinhTôi với tôi xung khắc - Thơ Thanh QuếDòng sông kỷ niệm – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngTình yêu – Thơ Huy Hạnh