Cái duyên - Thơ của Tạ Đình Chiến
03.02.2012
“ Còn duyên kẻ đón người đưa“
“ Hết duyên đi sớm về trưa một mình…”“
“ Cái duyên có tự bao giờ“
“ Để người con gái tôn thờ xưa nay“
Hương đồng gió thoảng heo may
Duyên như cánh bướm đắm say lòng người!
Ẩn trong ánh mắt nụ cười
Lời ăn, tiếng nói…duyên trời phú cho
Duyên thời xuân sắc ngây thơ
Theo người phụ nữ bạc phơ mái đầu
Tuổi nào, duyên nấy…lắng sâu
Duyên còn hay mất bởi câu giữ mình
Sống sao trọn nghĩa vẹn tình
Cái duyên còn mãi với mình thủy chung…!
Có thể bạn quan tâm
Đi dự Đại hội Sân khấu thế giới ở Tây Ban Nha – Bùi Văn Tiếng Quảng bá tác phẩm văn học thời công nghệ số - Đinh Thị Như ThúyĐiều bí ẩn trái tim - Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoBóng đổ nơi chân sóng-Truyện ngắn Hoàng Việt HằngNẻo về - Thơ Nguyễn Hoàng SaThoáng chiều hồ Tây – Thơ Hải ThanhLời nhắn gửi từ biển – Thơ Bùi Công MinhVề một người “Nhất sinh đê thủ bái mai hoa” - Bùi Văn TiếngVề quê - Y NguyênĐang già đi nỗi đau khát sống – Thơ Đinh Thị Như Thúy