Cái duyên - Thơ của Tạ Đình Chiến
03.02.2012
“ Còn duyên kẻ đón người đưa“
“ Hết duyên đi sớm về trưa một mình…”“
“ Cái duyên có tự bao giờ“
“ Để người con gái tôn thờ xưa nay“

Hương đồng gió thoảng heo may
Duyên như cánh bướm đắm say lòng người!
Ẩn trong ánh mắt nụ cười
Lời ăn, tiếng nói…duyên trời phú cho
Duyên thời xuân sắc ngây thơ
Theo người phụ nữ bạc phơ mái đầu
Tuổi nào, duyên nấy…lắng sâu
Duyên còn hay mất bởi câu giữ mình
Sống sao trọn nghĩa vẹn tình
Cái duyên còn mãi với mình thủy chung…!
Có thể bạn quan tâm
Lội ngược – Thơ Nguyễn Hoàng SaBùi Tự Lực và những trang viết về tuổi thơChia tay miền quan họ - Thơ Quốc LongĐó là thời nào - Thanh QuếTiếng hát trái tim - Thơ Bùi Công MinhDharamsala- xứ sở bình yên - Nguyễn Nhã TiênNước mắt màu xanh thẫm - Nguyễn Văn ThiệnNén lại – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoBến khát – Thơ của Tất HanhCon người, thời ấy – Thơ Thanh Quế