Cái duyên - Thơ của Tạ Đình Chiến
03.02.2012
“ Còn duyên kẻ đón người đưa“
“ Hết duyên đi sớm về trưa một mình…”“
“ Cái duyên có tự bao giờ“
“ Để người con gái tôn thờ xưa nay“

Hương đồng gió thoảng heo may
Duyên như cánh bướm đắm say lòng người!
Ẩn trong ánh mắt nụ cười
Lời ăn, tiếng nói…duyên trời phú cho
Duyên thời xuân sắc ngây thơ
Theo người phụ nữ bạc phơ mái đầu
Tuổi nào, duyên nấy…lắng sâu
Duyên còn hay mất bởi câu giữ mình
Sống sao trọn nghĩa vẹn tình
Cái duyên còn mãi với mình thủy chung…!
Có thể bạn quan tâm
Khói lam chiều - Mai DiễnVăn chương Pháp với người Đà Nẵng – Bùi Văn TiếngMột thời má đỏ - Nguyễn Chu NhạcNhớ mùa hoa ven sông - Lê Ngọc NamTrưa trong vườn Nguyễn Du - Thơ Võ Kim NgânThét vào không gian – Thơ Bùi Mỹ HồngGiếng Tiên - Truyện ngắn Vũ Trường AnhNhặt trăng - Vũ Ngọc GiaoVòng tay theo nắng – Thơ Hà Duy Phương Bất chợt về đất nước - Thơ Nguyễn Đức Dũng