Mưa – Thơ Đinh Thị Như Thúy
06.09.2017
Mỗi ngày
cố bước càng xa ánh mắt anh
tưởng đã thoát trùng vây
tưởng không còn gì để nhớ
em neo mình vào những cơn mưa

Giọt mưa pha lê gãy
đã xóa đi khoảng rỗng của ngày
kéo mùa xưa về gần gũi
mưa làm đầy khát khao
mưa chảy tràn tưởng tượng
hát trong mưa khóc trong mưa
thỏa thuê nỗi xót đắng
trong mưa
Mỗi ngày
cố không đưa mình vào lối cũ
em vội vã môi son
nói lời khen tặng
tưởng chạm tay vào hạt cỏ lãng quên
Nhưng ký ức như mưa còn yên nguyên trên mắt
chớp mi là gặp
cứ chậm rãi kiên trì lay động
như mưa
run rẩy này không làm sao giấu
Lại muốn yêu hết ngày hạ cháy
lại tràn ngập chiều khu vườn không cỏ dại
những nói cười bất tận
nhìn anh nghe anh
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Với thu – Thơ Dương Đăng Huệ“Làm người tử tế, Dễ không?” – Bùi Văn TiếngLũ mèo quỷ ám - Truyện ngắn của Fernández Guarida, Ricardo (Costa Rica)Truyện đồng thoại Võ Quảng - Triết lý hồn nhiên mà sâu xa Không đề - Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoHạ Long – Thơ Bùi Công MinhGiếng Tiên - Truyện ngắn Vũ Trường AnhỞ ngoài kia sông Cổ Cò xanh – Thơ Ngân VịnhGiếng Tiên - Truyện ngắn Vũ Trường AnhNgọn đèn mẹ - Thơ Lê Anh Dũng