Cô giáo - Nguyễn Hoàng sa
10.10.2014
...
Thầm lặng từng ngày
từng ngày chăm bón
Mưa nắng vô thường
bình thản vượt lên số phận riêng mình
...

Bàn tay nhỏ nhắn
một đời
ôm viên phấn thẳng ngay
Cô giáo đắm say
hồn tan vào bài giảng
bảng lớp vườn ươm
hạt tin yêu
hạt tách mầm
Thầm lặng từng ngày
từng ngày chăm bón
Mưa nắng vô thường
bình thản vượt lên số phận riêng mình
Thời gian trôi
đời mòn theo viên phấn
hối tiếc
buồn
vui
Ai hiểu được nỗi lòng ?
Cô mỉm cười
ánh mắt rất trong
đăm đắm dõi theo cây đời vươn bóng
Ánh mắt ấy
một mình
nói gì trong sâu thẳm …?
N.H.S
Có thể bạn quan tâm
Bồ câu nhỏ bên giáo đường xưa - Vũ Ngọc GiaoThuyền buồm làng đảo - Tiến Luận Nàng ở cổng trời - Nguyễn Thị Anh ĐàoƠi tháng năm lại về - Thơ Mai Hữu PhướcQuà của ấu thơ - Trần Nguyên HạnhNhững mùi hương băng qua thời gian – Thơ Ngọc ThanhĐất - Đình Nghithời gian rơi… - Thơ Nghi ThảoTrải lòng – Thơ Thanh YênVề Ngũ Hành Sơn - Lê Xuân Cừ