Sân khấu – Thơ Nguyễn Văn Tám
04.04.2019
Thuê người đạo diễn
Em làm diễn viên
Tôi đứng ngoài xem
Em diễn hay quá
Tôi bị thôi miên
Nhập vai em đóng

Tôi cười tôi khóc
Cũng giận, cũng hờn
Luôn thay mặt nạ
Không ai diễn hơn
Màn vừa kết thúc
Ngẫm mình bị lừa
Đêm nằm tôi khóc
Thương mình ngày xưa!
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Những giấc mơ đủ sắc màu - Nhi TrầnRét nâu – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoHạ cuối – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào Cảm hứng đêm trăng – Thơ Nguyễn Văn TámKhúc quê - Thơ Nguyễn Nhã TiênSân khấu – Thơ Nguyễn Đông NhậtTâm Tình Hiến Dâng – Rabindranath Tagore Tín ngưỡng Thiên Hậu của người Hoa ở Đà Nẵng - Vũ Hoài An Khuôn mặt - Truyện ngắn Ngô Đình HảiMột dòng thác khôn – Thơ Ngân Vịnh