Khoảnh khắc - Vỵ Tế
30.07.2014
..
Một mình với bóng đêm
Tôi đọc tình yêu anh
Những câu thơ rụt rè
bủa vây tôi như lưới
.
...

Một mình với bóng đêm
Tôi nghe tôi nồng nàn hơi thở
Tôi cảm nhận
nỗi buồn là một phần không thể thiếu
của cuộc đời tôi
Một mình với bóng đêm
Tôi đọc tình yêu anh
Những câu thơ rụt rè
bủa vây tôi như lưới
đưa tôi bay lên bầu trời đầy sao và lửa
Một mình với bóng đêm
Vụng về đếm tiếng chuông ngân trong ngực
Tôi ngoảnh tìm tôi của ngày đã mất
Vỵ Tế
(ĐTNT)
Có thể bạn quan tâm
Dấu chân người lính biển – Thơ Mai Hữu PhướcĐÀ NẴNG - Điểm sáng trên bản đồ du lịch Đông Nam Á - Trần Trung SángNhư cơn gió thoảng-Thơ Mai Hữu PhướcSaPa - Truyện ngắn Phạm Thị Thanh MaiNhí Đen và chuyện không thể tin - Nguyễn TríKhúc tưởng niệm – Thơ Nguyên ThiMùa này gió núi - Nguyễn HiệpĐừng về làng em nữa!Ký ức - Truyện Võ Lê Thục Nhànđơn giản chỉ là người bên cạnh - thơ Lê Vĩnh Tài