Khoảnh khắc - Vỵ Tế
30.07.2014
..
Một mình với bóng đêm
Tôi đọc tình yêu anh
Những câu thơ rụt rè
bủa vây tôi như lưới
.
...

Một mình với bóng đêm
Tôi nghe tôi nồng nàn hơi thở
Tôi cảm nhận
nỗi buồn là một phần không thể thiếu
của cuộc đời tôi
Một mình với bóng đêm
Tôi đọc tình yêu anh
Những câu thơ rụt rè
bủa vây tôi như lưới
đưa tôi bay lên bầu trời đầy sao và lửa
Một mình với bóng đêm
Vụng về đếm tiếng chuông ngân trong ngực
Tôi ngoảnh tìm tôi của ngày đã mất
Vỵ Tế
(ĐTNT)
Có thể bạn quan tâm
Chiều ba mươi bên sông Hàn - Thơ Nguyễn Văn TámNhững hạt mưa rào - Ngân VịnhSông quê hoài vọng - Nhụy NguyênNhững giấc mơ đủ sắc màu - Nhi TrầnĐang già đi nỗi đau khát sống – Thơ Đinh Thị Như ThúyĐắm say - Lê Huy HạnhChuyện ở “quán 3 cô” - Thanh QuếĐình làng Phước Trường - Lê VănViên gạch người Chăm – Thơ Nguyễn Văn TámBên cạnh con nước – Truyện ngắn của Đặng Ngọc Việt Anh