Gió của đời anh - Thơ Bùi Công Minh
12.07.2017
Cuối cùng không biết nói gì hơn
Anh muốn ví em là gió.
Khi yêu, trái tim anh để ngỏ
Gió mơn man anh những xúc động không cùng
Có những lúc nghĩ suy phiền muộn
Những cơn gió vỗ về ấm lại lòng anh

Khi anh ở xa
gió bạt ngàn thương nhớ
Thổi qua bao đất rộng sông dài
Gom nỗi cách xa gần lại
Cuối cùng không nói được gì hơn thế nữa
Anh muốn gọi em là gió của đời anh.
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Người sót lại của rừng cười - Truyện Võ Thị HảoTiếng gọi phía Hoàng Sa - Truyện ngắn Đặng Hoàng ThámChiều ba mươi bên sông Hàn - Thơ Nguyễn Văn TámTiếng gọi ban mai – Thơ Thuận TìnhGửi con yêu, từ Hoàng Sa - Mai Thanh Hải Bác Hai Niệm - Nguyễn KiênTháng năm dài lắm - Nguyễn Văn TámGiấc mơ sông - Nguyễn Minh HùngBuổi chiều có thể - Truyện ngắn Nguyễn ĐạtGiấc ngủ của tôi – Thơ Thanh Quế