Gió của đời anh - Thơ Bùi Công Minh
12.07.2017
Cuối cùng không biết nói gì hơn
Anh muốn ví em là gió.
Khi yêu, trái tim anh để ngỏ
Gió mơn man anh những xúc động không cùng
Có những lúc nghĩ suy phiền muộn
Những cơn gió vỗ về ấm lại lòng anh

Khi anh ở xa
gió bạt ngàn thương nhớ
Thổi qua bao đất rộng sông dài
Gom nỗi cách xa gần lại
Cuối cùng không nói được gì hơn thế nữa
Anh muốn gọi em là gió của đời anh.
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Cánh đồng mắt mẹ - Thơ Thanh VânChiều Sài Gòn – Thơ Mai Hữu PhướcChòi bên núi - Truyện ngắn Y NguyênVai trò của sông Cổ Cò với thương cảng Đà Nẵng - Hội An trong lịch sử - Vũ Hoài AnTrong khu vườn cỏ dại – Thơ Đinh Thị Như ThúyCon đường tôi qua – Thơ Bùi Mỹ HồngBa ơi, mai con về thăm ngoại - D.Thanh VânQuà của ấu thơ - Trần Nguyên HạnhTháng năm dài lắm - Nguyễn Văn TámCó một chiều Vũng Rô – Thơ Lê Anh Dũng