Gió của đời anh - Thơ Bùi Công Minh
12.07.2017
Cuối cùng không biết nói gì hơn
Anh muốn ví em là gió.
Khi yêu, trái tim anh để ngỏ
Gió mơn man anh những xúc động không cùng
Có những lúc nghĩ suy phiền muộn
Những cơn gió vỗ về ấm lại lòng anh

Khi anh ở xa
gió bạt ngàn thương nhớ
Thổi qua bao đất rộng sông dài
Gom nỗi cách xa gần lại
Cuối cùng không nói được gì hơn thế nữa
Anh muốn gọi em là gió của đời anh.
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Làng tôi – Thơ Nguyễn Văn TámĐà Nẵng tuổi bốn mốt - Bùi Văn TiếngBùn non - Thơ Bùi XuânMùi của sự sống – Thơ Tiến TuấtVẫn những chân trời – Thơ Trần Kim HoaNhà ngoại tôi trăng lên – Thơ NGUYỄN GIÚPGiàn mướp đắng - Mỹ AnChuyển mùa - Nguyễn Nhã TiênTừ núi Bài Thơ đến non thiêng Yên Tử - Tùy bút Nguyễn Nhã Tiên Đêm trong rừng quế - Truyện ngắn của Thái Bá Lợi