Gió của đời anh – Thơ Bùi Công Minh
09.08.2016
Cuối cùng không biết nói gì hơn
Anh muốn ví em là gió.
Khi yêu, trái tim anh để ngỏ
Gió mơn man anh những xúc động không cùng.
Có những lúc nghĩ suy phiền muộn
Những cơn gió vỗ về ấm lại lòng anh.

Khi anh ở xa gió bạt ngàn thương nhớ
Thổi qua bao đất rộng sông dài
Gom nỗi cách xa gần lại.
Cuối cùng không nói được gì hơn thế nữa
Anh muốn gọi em là gió của đời anh.
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Người đàn bà mơ - Thơ Đoàn Minh ChâuNhảy và múa – Trần Nhã ThụyQuảng bá tác phẩm - Vấn đề của Đại hội lần thứ IX Liên hiệp các Hội Văn học - Nghệ thuật thành phố - Bùi Văn TiếngBức tranh thiên nhiên - Thơ Ngân VịnhGiữa truyền thống và hiện đại - Đỗ Thanh TânBốn Cái Ngu- Truyện ngắn Sơn Nam Biển – Thơ Mai Linh Gặp người đánh cá Đà Nẵng – Thơ Thanh Quế Mẹ ru tôi lớn thành người – Thơ Trần Anh ThuậnMùa thu lá đổ nước chìm – Thơ Bùi Mỹ Hồng