Gió của đời anh – Thơ Bùi Công Minh
09.08.2016
Cuối cùng không biết nói gì hơn
Anh muốn ví em là gió.
Khi yêu, trái tim anh để ngỏ
Gió mơn man anh những xúc động không cùng.
Có những lúc nghĩ suy phiền muộn
Những cơn gió vỗ về ấm lại lòng anh.

Khi anh ở xa gió bạt ngàn thương nhớ
Thổi qua bao đất rộng sông dài
Gom nỗi cách xa gần lại.
Cuối cùng không nói được gì hơn thế nữa
Anh muốn gọi em là gió của đời anh.
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Người tình của bố - Truyện ngắn Phương QuýBến khát – Thơ của Tất HanhTan một ngày - Nguyễn Thị Anh ĐàoMuống biển – Thơ Thủy AnhChiều nhạt – Thơ Nguyễn Thị Ánh HuỳnhSau trước thời gian – Thơ Ngân VịnhTác phẩm đạt giải Cuộc thi truyện ngắn và thơ chủ đề “Người đô thị” Ký ức xanh – Thơ Đinh Lê Vũ Tiếng đêm – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngKhông là ngày cũ - Thơ Đinh Thị Như Thúy