Gió của đời anh – Thơ Bùi Công Minh
09.08.2016
Cuối cùng không biết nói gì hơn
Anh muốn ví em là gió.
Khi yêu, trái tim anh để ngỏ
Gió mơn man anh những xúc động không cùng.
Có những lúc nghĩ suy phiền muộn
Những cơn gió vỗ về ấm lại lòng anh.

Khi anh ở xa gió bạt ngàn thương nhớ
Thổi qua bao đất rộng sông dài
Gom nỗi cách xa gần lại.
Cuối cùng không nói được gì hơn thế nữa
Anh muốn gọi em là gió của đời anh.
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Du Miền Hải Vân Quan - Nguyễn Nho Thùy DươngChiếc phao cứu sinh – Truyện ngắn Trần Thùy MaiDấu chân - Thơ Nguyễn Minh HùngKhoảnh khắc - Vỵ TếỪ thì em cứ xa - Thơ Ngân VịnhTrong mưa xuân - Hồ Đăng Thanh NgọcCái miếu cổ - Huỳnh Viết TưSương khói say - Thơ Lê Anh DũngÔi Tổ quốc tôi - Ngô Thị Hạnh Ký ức phố - Đặng Phương Trinh