Đóa phù dung - Trần Trình Lãm
15.08.2019
Ngày đã qua
và mùa cũng hết
Còn lại
những điều chưa nói của mình
Ấy là khi hoàng hôn vừa thắp
Người vời vợi lần đi

Có những lúc không ai bảo gì
Cứ vậy đứng nhìn trời
lặng bặt
Bên phố cổ thêu thùa
sương nhạt
Thời gian trôi là lượt
rêu chùng
Ta chạm vào một đóa phù dung
Hồng rất khẽ
cơ hồ mộng mị
Mùa huyễn hoặc hương trôi
nhè nhẹ
Rụng
ngoài hiên từng giọt mưa mềm
Rồi một ngày bên phố
người thưa
Ta ngồi nhặt vài câu thơ vụng cũ
Vai ai gầy cứ về theo phía ấy
Với hoàng hôn tàn
vỡ
đóa phù dung
T.T.L
Có thể bạn quan tâm
Chồi biếc - Truyện ngắn Nguyễn Nhật AnhSaPa - Truyện ngắn Phạm Thị Thanh MaiTuyến đường sắt Đà Nẵng - Hội An trong lịch sử - Vũ Hoài An Ru con – Thơ Nguyễn Văn TámVầng trăng cổ tháp – Thơ Đỗ Thượng ThếNhà viết kịch, nhà thơ Lưu Quang Thuận - Kỷ niệm 100 Ngày sinh 14/7/1921 - 14/7/2021Đóng băng trong thành phố - Nguyễn Thị Anh ĐàoĐó có phải là xứ sở của hoa thiên điểu? - Thơ Đinh Thị Như ThúyVết cắt – Thơ Khánh PhươngBạch mã - Trần Quốc Cưỡng