Như áng mây bay – Thơ Thùy Dương
09.01.2018
Một thời tóc xỏa bờ vai
chưa hong sợi nắng đã cài sương thu
là mây trắng bay phiêu du
ngang qua cửa sổ ngục tù tim anh
làm sao níu được mắt xanh
giữa dòng bể biết mong manh sóng người
đò em chở nắng về khơi
câu thơ đốt cháy nụ cười duyên ai
mái chèo lịm giữa đêm dài
con sông buồn chảy chia hai nhánh sầu
trăng tàn nghiêng bóng bờ dâu
áo thương gửi lại qua cầu gió bay...
T.D
Có thể bạn quan tâm
Sự phẫn nộ của lương tri - Bùi Công MinhCô nhóc mùa đông-Truyện ngắn của Nguyễn Quốc Việt Rồi tan dần rồi sinh sôi - Nguyễn Minh HùngĐình làng trong đời sống của người dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàThơ Ngân VịnhCậu bé của MưaCái duyên - Thơ của Tạ Đình ChiếnGió gọi – Thơ Nguyễn Nhã tiên Đồng tiền - Thơ Bùi XuânTiếng sáo - Nguyễn Đức Sơn