Cơn nóng – Thơ Ngân Vịnh
26.05.2017
Gió nóng thổi những giọt nước mắt rơi xuống bùn
thánh địa vắng người đi không trở lại
gai xương rồng cõi thấy
trời thì ở tít cao xanh
chén sành nghiêng mặt soi vào rượu
chem bẻm cặp đùi chôn cất mê tơi
ngang dọc càn khôn không ngã giá
ăn nằm chợ trời
tóc bạc chợ trời
Ồ lá mít
ồ hai bàn tay trắng
ron rón bước chân trời đất vô thường
vai áo không còn mụn vá
ngày như thong dong hơn
ngã bảy, ngã ba mời đến
rủ rỉ cánh hoa ru hời
một con đò neo bến
ngọn lửa lòng chia đôi.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Ngày và đêm – Thơ Bùi Công MinhTrường ca: “Ngụ ngôn của người đãng trí” (trích) – Ngô KhaPun-ny và chuyến phiêu lưu đến thế giới Con Người – Truyện Huỳnh Phạm Nguyệt Dương.Đàn bà – Thơ Ngân VịnhNhư áng mây bay – Thơ Thùy DươngHạ Long – Thơ Bùi Công MinhChùm thơ Lê Anh DũngNguồn cảm hứng bất tận trong sáng tác văn học nghệ thuật Việt Nam - Phương MaiThơ tình Khương Hữu Dụng - Hồ Hoàng ThanhMùa đông luống tuổi – Thơ Tú Anh