Cơn nóng – Thơ Ngân Vịnh
26.05.2017
Gió nóng thổi những giọt nước mắt rơi xuống bùn
thánh địa vắng người đi không trở lại
gai xương rồng cõi thấy
trời thì ở tít cao xanh

chén sành nghiêng mặt soi vào rượu
chem bẻm cặp đùi chôn cất mê tơi
ngang dọc càn khôn không ngã giá
ăn nằm chợ trời
tóc bạc chợ trời
Ồ lá mít
ồ hai bàn tay trắng
ron rón bước chân trời đất vô thường
vai áo không còn mụn vá
ngày như thong dong hơn
ngã bảy, ngã ba mời đến
rủ rỉ cánh hoa ru hời
một con đò neo bến
ngọn lửa lòng chia đôi.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Sương khói đàn ông - Truyện ngắn Phan Cung ViệtHạ cuối – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào Cái chức và vợ - Truyện ngắn Bích NgânMÊNH MANG HÒN KẼM ĐÁ DỪNG - Tùy bút Nguyễn Nhã TiênMiền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngSen băng – Nguyễn Linh KhiếuTín ngưỡng thờ Bà Đại Càn của ngư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàGiữ gốc rễ cội nguồn cho làng quê Đà Nẵng - Bùi Văn TiếngCăn nhà của tôi –Thơ Đoàn Minh ChâuKhúc tưởng niệm – Thơ Nguyên Thi