Con người, thời ấy – Thơ Thanh Quế
10.04.2017
Không biết khóc
Không biết cười
Trơ trơ
Như đá
Không xót thương
Không cảm thông
Không động lòng

Hàng xóm là hàng xóm
Nước ngoài là nước người
Lửa cháy
Chẳng bỏng ta
Người lạ dần với người
Mỗi người đều bơ vơ
T.Q
Có thể bạn quan tâm
Đó có phải là xứ sở của hoa thiên điểu? - Thơ Đinh Thị Như ThúyChiếc lông ngỗng trời – Truyện Trần Đức TiếnNói với cơn đau – Thơ Bùi Mỹ HồngĐâu phải đi xa - Lê huy HạnhMưa rào tháng Ba và nàng Bân - Đào Phi CườngLỜI NGUYỀN SA MẠC – Truyện ngắn của Hạo NguyênPhố vàng - Nguyễn Nho KhiêmMơ - Thơ Đoàn Minh ChâuNói với một người anh - Thơ Thanh QuếTiếng gọi phía Hoàng Sa - Truyện ngắn Đặng Hoàng Thám