Con người, thời ấy – Thơ Thanh Quế
10.04.2017
Không biết khóc
Không biết cười
Trơ trơ
Như đá
Không xót thương
Không cảm thông
Không động lòng

Hàng xóm là hàng xóm
Nước ngoài là nước người
Lửa cháy
Chẳng bỏng ta
Người lạ dần với người
Mỗi người đều bơ vơ
T.Q
Có thể bạn quan tâm
Nói chuyện một mình – Thơ Nguyễn Văn TámMột nét Ngũ Hành Sơn – Thơ Mai LinhTrước biến – Thơ Nguyễn Ngọc HàVăn hóa-văn nghệ dân gian trong đời sống đô thị đương đại – Bùi Văn TiếngĐầu ghềnh cuối bãi - Truyện ngắn Phan Thế PhiệtNghìn năm vàng dấu cát – Văn Thành LêVề Ngũ Hành Sơn - Lê Xuân CừKhói lam chiều - Mai DiễnĐi dự Đại hội Sân khấu thế giới ở Tây Ban Nha – Bùi Văn Tiếng Tiên cảm - Lê Thu Thùy