Chị - Thơ Trần Khoái
01.07.2016
Ngày ấy chị tròn mười tám
Trai làng chào mẹ từ xa
Ngõ nhà đêm đêm chó sủa
Băm bèo chị hát tình ca.
Ngày ấy chị tròn mười tám
Để em sống tuổi cưng chiều
Chia phần em dành tất cả
Dịu dàng chị giữ mảnh gương...

Chiến tranh ngày chị lên đường
Đem theo vầng trăng mười tám
Bến nước, gốc đa, con đò ở lại
Em thành người lớn bơ vơ...
Đi qua từ bấy đến giờ
Chị ngoài năm mươi còm cõi
Giống mẹ những ngày chờ đợi
Mà sao chị chẳng ăn trầu.
Mảnh gương chị giữ ngày nào
Bây giờ cũng cho cháu gái
Câu thơ em dành tặng chị
Chị cười cậu cứ vẩn vơ.
Đâu rồi mười tám chị ơi
Của mình mà sao phải gọi
Em về đôi ngày thăm chị
Trở trời tiếng chị ho khan...
T.K
Có thể bạn quan tâm
Thơ Huỳnh Minh TâmBệnh dịch và số phận của con người xã hội - Vũ Đức LiêmĐã dịu dàng nói lời từ biệt - Đinh Thị Như ThúyChuyển mùa – Thơ Nguyễn Nhã TiênMột chuyến đi Lào – Ký sự Bùi Văn TiếngKhi con mười tám tuổi – Thơ Mai Hữu PhướcEm đi mà chẳng sang sông – Thơ Hồng ThiệnMưa rào đầu hạ - Đỗ Kim CuôngTản mạn Đà Nẵng Xuân Mậu Tuất - Bùi Văn TiếngCung thiên di – Thơ Nguyễn Nhã Tiên