Chân trời ngọc – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
08.07.2018
Huyền bí biết bao là giọt lệ
em khóc thầm giữa hoài bão riêng em
tự chân trời tiềm thức cỏi đời đêm
cảm xúc đến như một luồng gió mạnh
thổi trong em muôn vạn nỗi niềm
thổi trong em thao thức từng đêm
để yêu anh những giọt lệ phong trần

thế giới hẹp em buồn vui ai biết
và từ đó
giọt lệ em là ngôn ngữ
thiêng liêng sao giữa trời đất dịu kỳ
thế giới tình em giọt lệ thiên di
anh có lắng nghe những lời tâm sự
Nỗi niềm riêng là máu hồng vắt kiệt
cứ dạt dào rơi xuống trong em
anh khẽ bảo " mắt em chân trời ngọc"
ngây ngất tim anh lấp lánh những vùng sao
N N T D
Có thể bạn quan tâm
Làng bên kia sông – Trần Đức TiếnTrăng rằm mùa thu - Tuyết SươngKhúc biển - Thơ Nguyễn Thị Ngọc LanỞ ATM - Truyện ngắn của Quỳnh NgọcGhi nhận từ một cuộc thi phương án kiến trúc - Bùi Văn TiếngHồn thu – Thơ Tiến TuấtCác bậc thang – Thơ Phan Tuy AnTiếng vọng trên Ngũ Hành Sơn - Nguyễn Nhã TiênĐóng băng trong thành phố - Nguyễn Thị Anh ĐàoGiọt sương còn đọng môi mềm - Thơ Thy Lan