Chân trời ngọc – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
08.07.2018
Huyền bí biết bao là giọt lệ
em khóc thầm giữa hoài bão riêng em
tự chân trời tiềm thức cỏi đời đêm
cảm xúc đến như một luồng gió mạnh
thổi trong em muôn vạn nỗi niềm
thổi trong em thao thức từng đêm
để yêu anh những giọt lệ phong trần

thế giới hẹp em buồn vui ai biết
và từ đó
giọt lệ em là ngôn ngữ
thiêng liêng sao giữa trời đất dịu kỳ
thế giới tình em giọt lệ thiên di
anh có lắng nghe những lời tâm sự
Nỗi niềm riêng là máu hồng vắt kiệt
cứ dạt dào rơi xuống trong em
anh khẽ bảo " mắt em chân trời ngọc"
ngây ngất tim anh lấp lánh những vùng sao
N N T D
Có thể bạn quan tâm
Người săn côn trùng - Truyện ngắn Tống Ngọc HânKỷ niệm vùng ven với nhà văn - chiến sĩ Chu Cẩm Phong - Lê Ngọc NamTản mạn về sông – Nguyễn Văn TámBóng tối – Thơ Trần TuấnThử nghiệm – Truyện ngắn Nguyễn Thị Thu Sương Lưu Quang Vũ với quê hương Đà Nẵng - Bùi Văn TiếngHồi ký văn học sau 1986 nhìn từ lí thuyết tự sự học hiện đại - Nguyễn Quang HưngNgười đạo diễn sân khấu tài hoa – Trương Đình QuangBạn cũ – Thơ Nguyễn Nhã Tiên Trái tim Trường Sơn – Thơ của Thành Minh