Bóng một người - Thơ Ngân Vịnh
05.04.2015
Ông chọc gậy vào sóng biển
Tóc khói
Thả trời xuống vai
Thời gian vỡ hạt mưa bong bóng
Cỏ dại xanh dằng dặc ngày

Thức ngủ trong hơi rượu
Tạc thù với suối Mơ
Tình một nẻo
Đời một nẻo
Quăng ngược, quăng xuôi câu thơ
Nụ cười hiền như lá
Mà lòng cánh hạc chân trời
Có thể thấy Ông đằng sau phố xá
Giếng cạn vang một tiếng sỏi rơi.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Vua Thủy Tề là con rể làng tớ - Truyện Trần Đức TiếnNgười đạo diễn sân khấu tài hoa – Trương Đình QuangKỷ vật – Thơ Tất HanhMỹ thuật Đà Nẵng tiếp nối thế hệ - Hồ Đình Nam KhaTìm lại nửa mình – Thơ Đỗ HướngMột mình ô cửa phố-Thơ Nguyễn Thị Anh Đào Mơ dã quỳ - Thơ Đinh Thị Như ThúyCô bé xòe diêm-Truyện ngắn của DMITRI BYKOV (Nga)Đồng Xanh - Đồng Nghệ - Đinh Thị Như ThúyHuyễn hoặc – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào