Ảo ảnh - Nguyễn Văn Tám
28.11.2019
Anh lại nói với em về biển
Tàu anh lênh đênh không bến không bờ
Đêm thăm thẳm hoa đăng lấp lánh
Tàu anh treo bên trăng bên thơ...

Kia là bờ, tàu anh về hướng đó
Nhưng đến bờ nào có thấy bờ đâu
Phía trước mặt hoa đăng lấp lánh
Mông lung trời, mông lung biển giao nhau
Những ảo ảnh bờ em, anh bị lạc
Gì có bờ ở giữa biển khơi?
Đừng đùa nữa lòng anh rất thật
Bờ của anh phía đó. Em ơi!
Có thể bạn quan tâm
Hà Nội - buổi chiều yên – Thơ Bùi Công MinhHình tượng lợn trong các nền văn hóa - Ngọc GiaoMột khúc với hoàng hôn - Nguyễn Nhã TiênBước chân trời đất vô thường – Thơ Ngân VịnhNgười ra trận - Thơ Bùi Công Minh"Đây thôn Vĩ Dạ" - Tốc ký tâm trạng của Hàn Mặc Tử - Nguyễn ThuậnTrường ca: “Ngụ ngôn của người đãng trí” (trích) – Ngô KhaMiên man cát trắngĐôi bông tai hình hoa nhài - Truyện ngắn của Bùi Đế YênNỗi nhớ - Thơ Nguyễn Văn Tám