Nỗi nhớ - Thơ Nguyễn Văn Tám
18.10.2016
Cuối cùng là nỗi nhớ
Nỗi nhớ không sợ thời gian!
Đừng ngắc lại những ngày xưa với cái đói cồn cào
Rau tàu bay thay cơm nồng như thuốc bắc
Cơn sốt rừng nhai hết lá cây không đỡ khát
Mạng nhện dăng đầy lòng suối cạn anh qua

Vẵng tiếng mang đang tác phía rừng già
Những thân cây bị pháo chụp, pháo bầy bóc vỏ
Không có chuyện trở trời, chướng gió
Hành quân xa mắc võng ngủ tràn
Giật mình dậy thấy bên mình đỏ loét những hố bom
Giật mình dậy thấy mình nằm giữa rừng xung quanh trơ trụi lá
Ôi chiến tranh muôn vàn gian khổ
Nhưng anh không thể nào vượt qua nỗi nhớ
Nỗi nhớ theo anh như những chiếc lá rừng
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Trái tim tôi đặt ở Hoàng Sa, Trường Sa - Trần Thị ThắngBạn tôi Phạm Sỹ Thân, mãi mãi tuổi 24 - Hoàng Hải VânChút nồng nàn đã cạn - Thơ Ngân VịnhCho em tựa vào anh – Thơ Lê Huy HạnhBiển gọi tên – Tăng Tấn TàiÁnh trăng – Thơ Nguyễn Minh HùngKhoảng vọng – Thơ Bùi Mỹ HồngLời ru của người cha trẻ - Thơ Nguyễn Lãm ThắngKiếp bướm _ Nguyễn Hoàng SaNàng, hắn và con chuột - Truyện ngắn Sơn Trần