Tiếng rừng- Thơ Bùi Công Minh
04.05.2016
Dải mây dăng đỉnh núi như dây đàn chùng
Bóng tối tràn trong thung
Suối đổ vào đêm nhẫn nại
Chiều nay ba cô gái Thái
Hát bài gì nghe âm điệu từ ngàn xưa
Như tiếng của rừng già
Tiếng rừng buồn quá!

Em đừng đến cùng ta nữa
Lòng ta như tiếng rừng
Em là ánh mặt trời rực rỡ trong thung
Ta như sương che mờ đỉnh núi
Em là thác của rừng cồn cào dữ dội
Ta như con suối nhỏ trên nương
Giọng ta như tiếng rừng
Tiếng rừng buồn quá.
Em đừng đến cùng ta nữa…
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Gọi biển-Thơ Hồ Anh TuấnPhố đêm – Thơ Nguyễn Hoàng SaÁo trắng về đâu?- Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngTrên máy bay viết cho cháu nội - Bùi Công MinhTín ngưỡng thờ Bạch Mã Thái Giám của cư dân Ngũ Hành Sơn - Huỳnh Thạch HàNhặt nắng – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngNếu Thượng đế chơi trò rung chuông – Trần Nhã ThụyĐể buồn em phương này - Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngCâu hát bạn bè – Thơ Bùi Công MinhTiếng rừng – Truyện Phạm Nguyễn Ca Dao