Tiếng rừng- Thơ Bùi Công Minh
04.05.2016
Dải mây dăng đỉnh núi như dây đàn chùng
Bóng tối tràn trong thung
Suối đổ vào đêm nhẫn nại
Chiều nay ba cô gái Thái
Hát bài gì nghe âm điệu từ ngàn xưa
Như tiếng của rừng già
Tiếng rừng buồn quá!

Em đừng đến cùng ta nữa
Lòng ta như tiếng rừng
Em là ánh mặt trời rực rỡ trong thung
Ta như sương che mờ đỉnh núi
Em là thác của rừng cồn cào dữ dội
Ta như con suối nhỏ trên nương
Giọng ta như tiếng rừng
Tiếng rừng buồn quá.
Em đừng đến cùng ta nữa…
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Ẩm thực của ngư dân Đà Nẵng qua ca dao, tục ngữ - Ngọc GiaoVề Mỹ Sơn, nhớ Kazik* - Thơ Bùi Công MinhNhà em bên kia sông – Thơ Nguyễn Nhã TiênBên bờ sinh tử - Truyện ngắn Thu LoanNgồi với cơn mưa – Thơ Mai Hữu PhướcNgười Láng Giềng Xinh Đẹp – Truyện ngắn Rabindranath Tagore Vũ khúc trắng - Thơ Phan HoàngTín ngưỡng thờ Bà Đại Càn của ngư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàEm trả cho đời sự dịu dàng thẳm sâu…-Thơ của Đào Nguyên Thảo Chùm thơ Nguyễn Nho Khiêm