Thở - Thơ Trần Tuấn
04.03.2016
con đường nặng dần
lên từng bước chân tôi gánh
trong bóng đêm băng rã
sửa soạn cho một kết thúc hồ nghi
hơi thở tôi
lay động chuỗi tràng hạt mù u xâu vòng trái đất

chép vào mỗi phiến lá bản chúc thư hơi nước
xuyên qua cơn bão từ cuối cùng địa cầu
đang dậy lên từ đôi mắt
lặng im của đứa bé
nơi thị trấn Rằng Thì Là Mà
một lỗ đen đang hút lấy toàn bộ hơi thở tôi
tôi đã chuyển sang thở bằng ý nghĩ
T.T
Có thể bạn quan tâm
Rong ruổi – Thơ Lê Huy HạnhTrở về - Thơ Bùi Công MinhMẹ và người lính - Lê Huy HạnhThơ dâng mẹ – Thơ Nguyễn Hoàng SaVị mặn cuối ngày – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoCây chim đêm - Truyện ngắn Tường LinhMÊNH MANG HÒN KẼM ĐÁ DỪNG - Tùy bút Nguyễn Nhã TiênGương mặt nghệ thuật Trương Vũ Thiên AnNon Nước chiều xưa - Thơ Phan Hoàng PhươngMột chiều Đà Nẵng - Tạ Hoàng Tú