Phố vàng - Nguyễn Nho Khiêm
18.11.2019
ly cà phê phố mưa
nhạc Trịnh chiều ửng nắng
em mặc áo vàng xưa
gởi cho tôi khoảng lặng.

thuở học trò thơ mộng
thương em thương rất thầm
hai mươi năm biển rộng
viết nghìn câu thơ câm.
mùa hè trôi chầm chậm
náo nức phượng sân trường
nhớ mong ngày thêm đậm
em vẫn áo vàng thương!
tóc ngã màu sóng gió
đôi chân mỏi lưng đồi
may còn em để nhớ
trong muôn vàn mây trôi.
ly cà phê nhạc Trịnh
mưa gieo nhộn sông Hàn
ai vừa qua rất nhẹ:
- em và nắng phố vàng!
N.N.K
Có thể bạn quan tâm
Soi chung gương mặt đàn bà - Truyện ngắn Nhụy NguyênCon ma da sau vườn - Truyện Nguyễn Ngọc Hoài NamGiấc mơ thủy chung – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoMón quà đắt giá - Truyện ngắn Bùi Đê Yên Người Đà Nẵng với bán đảo Sơn Trà - Bùi Văn TiếngNỗi nhớ trong Tây Tiến và Bên kia Sông Đuống - Nguyễn Minh HùngThơ cho bạn từ sông Hàn - Bùi Công MinhChiều quê ngày mùa – Thơ Tất Thắng“Làm người tử tế, Dễ không?” – Bùi Văn TiếngSau chiến tranh con sẽ về - Thơ Thanh Quế