Phiến đá – Thơ Bùi Minh Vũ
06.11.2016
Có thể em sẽ không nhận ra tôi
Không nhận ra
Khuôn mặt này ướt đẫm sương đêm
Môi còn một vệt trăng vắt ngang
Mắt còn một vệt cứa của làn hương em rớt lại

Tóc tôi là gió hai vì sao nhòa
thanh âm vênh vao
miệng là một chiếc hố tư tưởng
nhai những giấc mơ và nhả ra hài cốt ái tình
Khi đêm thức
tôi thấy những chiếc lá khóc
Tắm thân thể tôi bên bờ hoang nơi em
Từng ăn cỏ dại
Trăng mặc áo
Gió mặc quần
Tôi như phiến đá trơ trơ
Trách gì bia miệng?
B.M.V
Có thể bạn quan tâm
Khai thác tiềm năng du lịch quận Liên Chiểu thành phố Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàNgày Y Moan ra đi - Bùi Công MinhMùa thu khác - Thanh QuếNgười đến từ quá khứ - truyện ngắn của Hoàng TúNgày vội - Nguyễn Nho Thùy DươngTrước khu mộ gia đình - Thơ Tất ThắngÝ nghĩa của những mô-típ trang trí trên đình, miếu ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangNgọn roi và ký ức – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoSông không tên - Truyện ngắn Phạm Thị Hải DươngMột tấc biển cũng là tổ quốc - Hoàng Quý