Phiến đá – Thơ Bùi Minh Vũ
06.11.2016
Có thể em sẽ không nhận ra tôi
Không nhận ra
Khuôn mặt này ướt đẫm sương đêm
Môi còn một vệt trăng vắt ngang
Mắt còn một vệt cứa của làn hương em rớt lại
Tóc tôi là gió hai vì sao nhòa
thanh âm vênh vao
miệng là một chiếc hố tư tưởng
nhai những giấc mơ và nhả ra hài cốt ái tình
Khi đêm thức
tôi thấy những chiếc lá khóc
Tắm thân thể tôi bên bờ hoang nơi em
Từng ăn cỏ dại
Trăng mặc áo
Gió mặc quần
Tôi như phiến đá trơ trơ
Trách gì bia miệng?
B.M.V
Có thể bạn quan tâm
Tìm phố - Nguyễn Nho KhiêmĐêm miết nhoài ngọn cỏ ngoại ô – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoNúi – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngMuối – Thơ Cẩm Lệ Kẻ tự hào - Thơ Thanh QuếGiữ gốc rễ cội nguồn cho làng quê Đà Nẵng - Bùi Văn TiếngDòng thượng nguồn ngừng chảy - Phan Thu NguyệtĐợi tàu ngược - Truyện ngắn Ý NhiCô gái màu hồng – Truyện ngắn ĐỖ ĐỨC ANH Mùa vàng – Thơ Nguyễn Minh Hùng