Phiến đá – Thơ Bùi Minh Vũ
06.11.2016
Có thể em sẽ không nhận ra tôi
Không nhận ra
Khuôn mặt này ướt đẫm sương đêm
Môi còn một vệt trăng vắt ngang
Mắt còn một vệt cứa của làn hương em rớt lại

Tóc tôi là gió hai vì sao nhòa
thanh âm vênh vao
miệng là một chiếc hố tư tưởng
nhai những giấc mơ và nhả ra hài cốt ái tình
Khi đêm thức
tôi thấy những chiếc lá khóc
Tắm thân thể tôi bên bờ hoang nơi em
Từng ăn cỏ dại
Trăng mặc áo
Gió mặc quần
Tôi như phiến đá trơ trơ
Trách gì bia miệng?
B.M.V
Có thể bạn quan tâm
Chiếc phao cứu sinh – Truyện ngắn Trần Thùy MaiMột chiều Đà Nẵng - Tạ Hoàng TúNhững ngọn sóng tỏa hương - Trần Mai HườngTiềm năng, giải pháp phát triển du lịch sông Cu Đê - Huỳnh Thạch HàTrên Ngũ Hành Sơn - Thơ Ngân VịnhBinh bộ Thượng thư Nguyễn Văn Điển - Vũ Hoài AnKhúc hát của dòng sông - Truyện ngắn Nguyễn Quang ThiềuNỗi thu dịu dàng – Thơ của Đoàn Ngọc ThuNhư vết cắt không nguôi – Thơ Hồng HạnhGiấc mơ tôi - Ngân Vịnh