Chiều nhạt – Thơ Nguyễn Thị Ánh Huỳnh
11.06.2015
Chiều cuồng cuồng nắng
Gió tốc tốc xanh
Chợt quầng mây màu bã mía
Trời nhàn nhạt
Chiều buông màn
Người đàn bà ngồi tiếc nắng
Tìm sự mặn nồng còn sót lại trong cây cơm nguội

Sự nhàn nhạt của thời gian
Dan díu với người đàn bà
Bằng màu mỡ gà lá bàng chớm lửa
Cảm giác canh suông của vàng mười hoa vông
Cảm giác đơn điệu của mái ngói nhạt rêu
Nghe tóc chiều cay khói
Ngôi nhà trôi
Tay người đàn bà chới với
Hoàng hôn chợt là khách trong nhà
Đêm đã nằm trên giường chờ đợi ?
Người đàn bà và cây cơm nguội
Cố níu lấy chiều
Đang nhạt
Nhưng
Đám mây màu bã mía
Đã hắt chiều
Đổ đi !
N.T.A.H
Có thể bạn quan tâm
Ý nghĩa của những mô-típ trang trí trên đình, miếu ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangQuận Hải Châu - Tìm hương trong ký ức - Bùi Văn TiếngLá đợi – Thơ Trọng QuyếtChú chó sầu muộn (Đọc Chó hoang - Bùi Tự Lực)Đằng sau màu cỏ - Thơ Lê Văn HiếuNhà văn Bùi Công DụngSóng Hàn Giang - Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngNói chuyện làm người – Thơ Nguyễn Văn TámPhương người – Thơ của Trần Xuân LinhGấu bông của mẹ - Trần Thị Huyền