Một mình ô cửa phố-Thơ Nguyễn Thị Anh Đào
27.06.2013
Ngồi với chiều rơi
Ô cửa phố
Nhịp thời gian lỡ
Không anh
Không gian lặng im
Nỗi buồn riết lại
Chực vỡ
Tim nghẹn đắng
Chiều sắc không, không sắc?
Đắng ngọt giọt buồn ở lại
Không anh
Áp lên ngực mình
Đôi bàn tay lêu nghêu ngày tháng
Trái tim chuyên chở
Chuyến tàu không ga
Hai con đường song song
Không điểm nào gấp-nối
Em nông nổi
Buồn, vui, cười, khóc, một mình
Chiều bức tím
Những cơn lạnh cuối mùa
Tháng ba nâu
Chắp lại khoảng cách
Sáng mai trời hừng đông ngún nắng
Chiều mai vẫn một mình ngồi ngắm
Đường cô đơn
Muốn đập vỡ bức tường ngăn cách anh
Bàn tay run run thân phận
Muốn khóc ướt buổi chiều
Trời hanh nắng xiên mây
Ru ký ức ngủ
Em không còn
Buổi sáng nào bình yên xa thẳm
Trong góc nhớ đời mình
Nơi thắc thỏm mắt anh?
Có thể bạn quan tâm
Ý nghĩa của những mô-típ trang trí trên đình, miếu ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangRượu ủ kín vò – Thơ Ngân VịnhAnh về - Thơ Lê Huy HạnhVề “hô” các làn điệu trong trò chơi bài chòi và kịch hát bài chòi - Trương Đình QuangChiếc tổ chim – Thơ Ngân VịnhChị Hai Ngọt đắng tình người - Truyện ngắn Thanh Nguyên“Phố rêu” - Hồn phố cổ trong tranh họa sĩ Duy Ninh - Vũ Ngọc GiaoTrăng bến Giằng – Thơ Nguyễn Văn TámChấm hỏi lãng quên – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào