Em từ biển mặn - Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
13.04.2019
Em từ gió biển trùng khơi
Câu thơ muối mặn viết lời nước mây
Sông Hương hồ phủ sương đầy
Một mình em giữa chốn này thần tiên?
Ai “than thở” để thành tên
Còn em lẻ bóng như quên mất mình
Thông ngàn trầm mặc lặng thinh
Gió như tiếng nấc thất tình người xưa

Thương như mắc nợ bao giờ dám quên
Dã quỳ ai đã đặt tên
Nhuộm trời Đà Lạt sương đêm cũng vàng
Một mình em cõi mênh mang
Mai về phố biển ngổn ngang sóng đời
Chuông chùa, nhịp thánh thót rơi
Tịnh tâm dám chắc sư tôi đã thuyền?...
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Váy cưới của cô dâu - Dill McLanDòng chảy cuộc đời - Vĩnh Thông Tóc một sợi bạc – Tiểu QuyênTuyến đường sắt Đà Nẵng - Hội An trong lịch sử - Vũ Hoài An Tiếng gọi phía Hoàng Sa - Truyện ngắn Đặng Hoàng ThámBùi Tự Lực và những trang viết về tuổi thơHòn Kẽm Đá Dừng* - Thơ Lê Anh DũngTôi - Người Đà Nẵng - Thơ Nguyễn Văn TámMột sáng Hải Vân - Thơ Nguyễn Vĩnh BảoDãy nhà mưa – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào