Đôi điều bày tỏ - Thơ Ngân Vịnh
13.12.2012
Tôi là người mắc nợ tôi
nợ con sông đỏ, nợ đồi cỏ xanh
nợ người kiếp trước mong manh
buồn vui năm tháng cũng thành trả vay

Hồn
tôi có đám mây bay
có cây có hạt mưa gầy mùa đông
đam mê cơn gió dải đồng
và em bảy sắc cầu vồng lặng im
Cuộc đời còn lại niềm tin
tiêu dao sợi chỉ luồn kim giấu người
câu thơ chẳng có lãi lời
tình yêu tự nhủ thì thôi còn mình
Trái tim gõ mõ cầu kinh
xin trời xin đất chút tình nhân gian
NV
Có thể bạn quan tâm
“Làm người tử tế, Dễ không?” – Bùi Văn TiếngBóng đổ nơi chân sóng-Truyện ngắn Hoàng Việt HằngEm đi mà chẳng sang sông – Thơ Hồng ThiệnBâng khuâng phố cổ - Thơ của Mai Hữu PhướcKhoảnh khắc với Hoàng thành – Thơ Nguyễn Nhã TiênPhiêu diêu Đêm thần thoại – Thơ Nguyễn Ngọc HàChuyện anh tôi - Truyện ngắn Trần Nguyên HậuĐợi chờ - Nguyễn Nho KhiêmNgười đẹp xứ hữu nhân – Truyện ngắn Phan Đức NamThoáng chiều hồ Tây – Thơ Hải Thanh