Vô thường – Thơ Nghi Thảo
24.07.2017
Giữa chiều gió lạc bơ vơ
trên đồi con nắng xác xơ bời bời
ca dao xưa nặng một lời
phải duyên phải nợ thành đời của nhau

ai xui vôi bạc trắng phau
bệch vào trầu quẩn thêm cau ra dòng
đem duyên mà trải ra đồng
cỏ thơm quyện lấy ngọt nồng rì xanh
đem nợ gieo thành mong manh
nhe tựa như khói tan tành chiều sương
nợ duyên buộc lấy yêu thương
cho em về với vô thường cùng anh.
N.T
Có thể bạn quan tâm
Vợ người taCung thiên di – Thơ Nguyễn Nhã TiênĐơn giản chỉ là sự vắng mặt - Đinh Thị Như ThúyMèo trong mưa - Truyện ngắn Ernest Hemingway (Mỹ)Bảo tồn nghề mắm Nam Ô tại Đà Nẵng - Ngọc GiaoVắng – Thơ Bùi Công MinhCô nhóc mùa đông-Truyện ngắn của Nguyễn Quốc Việt Huyền thoại về đình rắn - Đặng Hoàng ThámLít, người gác chắn can đảm - Truyện ngắn Ma Văn KhángKhúc quê - Thơ Nguyễn Nhã Tiên