Vô thường – Thơ Nghi Thảo
24.07.2017
Giữa chiều gió lạc bơ vơ
trên đồi con nắng xác xơ bời bời
ca dao xưa nặng một lời
phải duyên phải nợ thành đời của nhau

ai xui vôi bạc trắng phau
bệch vào trầu quẩn thêm cau ra dòng
đem duyên mà trải ra đồng
cỏ thơm quyện lấy ngọt nồng rì xanh
đem nợ gieo thành mong manh
nhe tựa như khói tan tành chiều sương
nợ duyên buộc lấy yêu thương
cho em về với vô thường cùng anh.
N.T
Có thể bạn quan tâm
tương tư - Lê Kim ThượngCủ Nần – Truyện ngắn Lý Thị Minh ChâuVấp dấu chân mình - Thơ Nguyễn Hoàng Sa Huyền thoại về đình rắn - Đặng Hoàng ThámSông Hương – Thơ Lê Anh DũngThôn trang - Bùi Công MinhNgười đến từ quá khứ - truyện ngắn của Hoàng TúCó một chiều mưa – Thơ Lê Huy HạnhNhà văn quèn & đạo diễn lừng lanh - Trần Nhã Thụy Hồi ức những ngày đầu kháng chiến chống Pháp - Trần Trung Sáng