Vô danh - Đỗ Như Thuần
27.08.2013
..
Sinh ra phải thời giặc giã
Bút nghiên tạm gác lên đường
Anh đi về miền súng nổ
Một lòng giải phóng quê hương.
...

Nhớ thương cúi đầu yên lặng
Bia đá tạc lên trời xanh
Hàng trăm linh hồn có lửa
Gặp nhau nơi cõi vĩnh hằng.
Sinh ra phải thời giặc giã
Bút nghiên tạm gác lên đường
Anh đi về miền súng nổ
Một lòng giải phóng quê hương.
Ngã xuống bụng còn đói khát
Tóc xanh nhuộm đất đồng làng
Vẫn mơ mẹ vui mùa gặt
Em thơ cắp sách đến trường.
Hồn ẩn rừng cây ngọn gió
Cháy lên ký ức chập chờn
Bao đêm mẹ ra đầu ngõ
Nước mắt nuốt lặn vào trong.
Bia mộ có tên, có tuổi
Khói hương về lại quê nhà
Thương nhất linh hồn đồng đội
Vô danh! Phiêu bạt đường xa.
Đ.N.T.
Có thể bạn quan tâm
Không thể ngày mai – Thơ Thanh QuếTrường ca: “Ngụ ngôn của người đãng trí” (trích) – Ngô KhaNhớ cây rơm vàng trước ngõ - Trần Nguyên HạnhGửi người dưng – Thơ Võ Kim NgânChồi biếc - Truyện ngắn Nguyễn Nhật AnhKhi mùa đông gõ cửa – Huỳnh Viết TưCổ tích sông Hồng-Tùy bút Nguyễn Nhã TiênNhững mảnh ký ức – Truyện Phan Thị Thảo HạnhThành Điện Hải - Vũ Hoài AnDòng sông quê vẫn ru giấc ngủ các chị, các anh – Thanh Quế