Vá nửa trăng khuya – Thơ Trần Hồng Xuân
07.05.2017
Đêm ngồỉ vá nửa trăng khuya
Kịp soi vầng sáng người xa xưa về
Vá luôn nửa mảnh duyên thề
Ai quên bỏ lại ven đê chạnh lòng!
Mùa lên thả gió buồn trông
Thương con diều vướng... chiều không tay rời

Chùng căng sợi nhớ đầy vơi
Đừng ai nhắc lại để rồi thoáng bay
Đẩm chiều ướt mắt tôi cay
Chợt quên, chợt nhớ bàn tay xưa cầm
Tôi đem vá mảnh tim bầm
Vá mùa dang dở âm thầm nhớ ai.
T.H.X
Có thể bạn quan tâm
Trường ca: “Ngụ ngôn của người đãng trí” (trích) – Ngô KhaBên mộ Hàn Mặc Tử - Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngBốn Cái Ngu- Truyện ngắn Sơn Nam Cánh tem xuân – Truyện ngắn Lê Mai LanChùm thơ của Nguyễn Nho Thùy DươngĐinh Mỹ nhân - Truyện dã sử Đỗ Nhựt ThưLá đợi – Thơ Trọng QuyếtRơi...- Vũ Ngọc GiaoPhía cuối chân mây – Thơ Nguyễn Hoàng SaHương thơm vườn mẹ - Trần Hiệp