Vá nửa trăng khuya – Thơ Trần Hồng Xuân
07.05.2017
Đêm ngồỉ vá nửa trăng khuya
Kịp soi vầng sáng người xa xưa về
Vá luôn nửa mảnh duyên thề
Ai quên bỏ lại ven đê chạnh lòng!
Mùa lên thả gió buồn trông
Thương con diều vướng... chiều không tay rời

Chùng căng sợi nhớ đầy vơi
Đừng ai nhắc lại để rồi thoáng bay
Đẩm chiều ướt mắt tôi cay
Chợt quên, chợt nhớ bàn tay xưa cầm
Tôi đem vá mảnh tim bầm
Vá mùa dang dở âm thầm nhớ ai.
T.H.X
Có thể bạn quan tâm
Chuyển mùa – Thơ Nguyễn Nhã TiênKhúc tưởng niệm – Thơ Nguyên ThiNhí Đen và chuyện không thể tin - Nguyễn Trí“Đà Nẵng chống liên quân Pháp - Tây Ban Nha (1858-1860): Quá khứ và hiện tại”(*) - Bùi Văn TiếngHình tượng chó trong văn hóa Việt - Nguyễn Ngọc GiaoNgày Mới Yêu - Thơ của Bùi Kim Anh Ở ngoài kia sông Cổ Cò xanh – Thơ Ngân VịnhBất chợt ... mùa đông - Ngô Liên HươngTóc một sợi bạc – Tiểu QuyênTrường ca: “Ngụ ngôn của người đãng trí” (trích) – Ngô Kha