Trên sân ga – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
10.09.2018
Con tàu hút xa
em lùi lũi với vô hình
tiếng rít đường ray như xuyên tim
trơ vơ đường vắng
một mình em...

Nẻo về không anh sao dài quá
thời gian loãng chẳng bóng chim tìm bạn
chợt thất thần tiếng gió thở than
và em
một mình giữa lặng câm
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Cái chức và vợ - Truyện ngắn Bích NgânTín ngưỡng thờ Ông Mốc ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangNhớ mùa Giáng sinh xưa - Thơ Mai Hữu PhướcCổ Mân - Thơ Huỳnh Trương PhátThành phố mưa phùn - Truyện ngắn Nguyễn Thu ThủyNgụ ngôn một dòng sông – Thơ Nguyễn Nhã TiênGiấc mơ của một gã say - Truyện ngắn Vũ Thị Huyền TrangChúng tôi làm báo văn nghệ giải phóng Trung Trung bộ - Đông San VĩTruyện đồng thoại Võ Quảng - Triết lý hồn nhiên mà sâu xaLời cây thùy dương – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương