Sông Lô – Thơ Đinh Thị Như Thúy
10.08.2015
Bạn viết về sương về khói
Nhắc tôi nhớ nhiều sông Lô
Một chiều dừng chân mà ngỡ
Khói sương bạc trắng đôi bờ
Sương ở trên trời rơi xuống
Khói từ mặt đất bay lên
Người đi ừ thì va vấp
Khói sương làm mắt ướt mềm

Ừ thì đưa tay mà nắm
Giữ hoài sương khói sông Lô
Mai ngày về xa phố nhớ
Ơi sương ơi khói bơ phờ
Sông Lô vẫn trôi lừng lững
Lêu bêu dăm vạt bọt bèo
Kể chi nào sương nào khói
Nào người kinh ngạc ngó theo
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Nghề đan thúng chai ở Đà Nẵng - Nguyễn Ngọc GiaoNgày Mới Yêu - Thơ của Bùi Kim Anh Tín ngưỡng thờ cúng cá Ông ở làng Nam Ô - Huỳnh Thạch HàNói chuyện một mình – Thơ Nguyễn Văn TámMột khúc đàn cầm... - Truyện ngắn Nguyễn Ngọc PhúCó một ngày - Thơ Nguyễn Ngọc HạnhNgười tử tế - Vũ ĐãmNước mắt – Thơ Lê Anh DũngCảm nhận từ Lý Sơn - Huỳnh Viết TưMặt trời – Thơ Lê Huy Hạnh