Nỗi nhớ Sơn Trà - Nguyễn Hoa
09.05.2014
....
Đó là nước tôi uống
hạt gạo tôi ăn
nụ cười, ánh mắt người dân vừa giải phóng
ong óng ánh sáng!
Đó là hy vọng
tôi tiếp nhận không nguôi
của người với người
giống như bà con ở đồng chiêm quê nhà…

Nắng, gió, mưa
và cát…
Tôi đã nhận như tôi đã nhận bùn đất
đồng chiêm quê nhà…
Bán đảo Sơn Trà
dưới mái tôn ngày vừa giải phóng!
Đó là nước tôi uống
hạt gạo tôi ăn
nụ cười, ánh mắt người dân vừa giải phóng
ong óng ánh sáng!
Đó là hy vọng
tôi tiếp nhận không nguôi
của người với người
giống như bà con ở đồng chiêm quê nhà…
Bán đảo Sơn Trà
trên mọi ngả đường vừa giải phóng.
Còn bây giờ là nỗi nhớ Sơn Trà khua như sóng động
trên trang giấy của tôi khi nhắc tới miền Trung!
N.H.
Có thể bạn quan tâm
Trăng rằm mùa thu - Tuyết SươngNgõ hoa vàng - Thơ Ngân Vịnh Tiếng khuya-Thơ Nguyễn Nhã TiênĐêm buồn bỏ lại – Thơ Hoa NípVề với Phú Ninh như về với người tình - Trần Nguyên Hạnh Ngỡ Ngàng – Thơ Nguyễn Hoàng SaÝ nghĩ ban mai - Thơ Đinh Thị Như ThúyNhà văn Nguyễn Một - Người mắc nợ ký ứcĐêm nghe Dalida hát - Nguyễn Thị Ánh HuỳnhThổi đi từng cơn gió bấc - Nguyễn Nhã Tiên