Nỗi nhớ cuối mùa - Tăng Tấn Tài
02.04.2019

Tiếng mùa gọi bên kia phía nắng
Cơn gió mặt trời thổi cuối bờ mây
Dòng lá đổ lạc về xa vắng
Cánh buồm căng ngược bến thuyền quen
Theo mùa đi
sóng dội phía không đèn
Em cứ lẫn tím - vàng trong ảo ảnh
Gửi nụ cười thăm
nắng chiều phố biển…
Nỗi nhớ tháng, ngày chồng chất một dòng trôi
Con sóng mỏi
một lần em không tới
Gió chuyển phương xa theo tiếng nói, cười…
T.T.T
Bài viết khác cùng số
Những nụ hôn trong bóng đêm - Hoàng Nhật TuyênXây dựng Đà Nẵng thân thiện, năng động, hiện đại và sáng tạo(*) - Trương Quang NghĩaBàn về nghị quyết thứ hai dành riêng cho Đà Nẵng - Bùi Văn TiếngTrang nhật ký Tháng 4 - Minh ToànHãy trồng một cái cây - Trần Nguyên HạnhVề Hà Nam viếng cụ Tam Nguyên - Hoàng Thanh ThụyNhớ làng K’ro Lapia - Campuchia - Trần Ngọc PhươngDòng sông đợi nắng - Nguyễn Bá HòaThuyền quyên - Đỗ Nhựt ThưChi - Mẫu ĐơnPhố trưa - Nguyễn Hữu Hồng SơnNhững ám ảnh bất động - Đinh Thị Như ThúyThơ về những cơn gió buổi chiều - Nguyễn Hải LýNỗi nhớ cuối mùa - Tăng Tấn TàiLưỡi cưa - Nguyễn Minh HùngĐà Lạt mơ - Trương Thị Bách MỵKhúc giao mùa - Võ Thị NhungNgẫu hứng với Thu Bồn - Nguyễn Nhã TiênTrong mưa xuân ngày ấy xa xăm...- Nguyễn Kim HuyVà một đường đạn bay - Trần TuấnNhững tảng đá ở bờ biển Nam Ô - Huỳnh Minh TâmHoa gạo; Hoa sưa - Xuân HiệuThơ Pilinszky JánosChuyển thể nhân vật từ truyện ngắn Việt Nam đương đại sang tác phẩm điện ảnh - Nguyễn Văn HùngHành trình tiếp cận mỹ thuật triều Nguyễn - Nguyễn Hữu ThôngThơ Thụy Sơn - Từ như hạt bụi đam mê đến trầm tích - Hồ Sĩ BìnhTrưa 30-4-1975 - Phạm Đình ÂnThầy giáo trẻ Lê Trí Viễn với nghiên cứu và phê bình văn học - Bùi Văn Tiếng