Nói với cơn đau – Thơ Bùi Mỹ Hồng
02.08.2018
Tay ôm ngực
bắt đầu vào cuộc cãi vã với đêm
từng cơn ho không đầu không cuối
nhào nặn tôi trên chiếc giường nệm lã – nhàu

Cố nén vụn vỡ
khẽ vẽ lại nhịp tim nứt
theo chiều lõa thể của vết thương
Xâu vội sợi chỉ Buồn vui vào cây kim Tê Dại
thêu phết trên tường
chiếc bóng ăn dở cơn đau
trước khi nỗi đau trưởng thành
Buông ngực
dằn nửa đêm còn lại
bằng viên thuốc ngủ hình chữ thập
khi ngày đến
kịp che bớt khuôn mặt của ngày cũ chưa thay
B.M.H
Có thể bạn quan tâm
Ở vách ngăn cuối cùng - Nguyễn Thị Anh ĐàoHồn trầm - Truyện ngắn Văn XươngÔng già bán chổi – Thơ Ngô Liên HươngBến khát - Thơ Tất HanhBóng hoàng hôn – Thơ Nguyễn Hoàng SaTây, ta, đàn bà - Truyện ngắn Đoàn Ngọc HàĐợi tàu ngược - Truyện ngắn Ý NhiNhạc sĩ Văn Cao và ca khúc “Dưới ngọn cờ giải phóng” - Nguyễn Văn TámGiấc mơ – Truyện Ngô Phan LưuNhịp bước cùng thành phố quê hương - Thanh Quế