Nói với cơn đau – Thơ Bùi Mỹ Hồng
02.08.2018
Tay ôm ngực
bắt đầu vào cuộc cãi vã với đêm
từng cơn ho không đầu không cuối
nhào nặn tôi trên chiếc giường nệm lã – nhàu

Cố nén vụn vỡ
khẽ vẽ lại nhịp tim nứt
theo chiều lõa thể của vết thương
Xâu vội sợi chỉ Buồn vui vào cây kim Tê Dại
thêu phết trên tường
chiếc bóng ăn dở cơn đau
trước khi nỗi đau trưởng thành
Buông ngực
dằn nửa đêm còn lại
bằng viên thuốc ngủ hình chữ thập
khi ngày đến
kịp che bớt khuôn mặt của ngày cũ chưa thay
B.M.H
Có thể bạn quan tâm
Đường ta đi dài theo đất nước - Nguyễn Thị Thu SươngChiều cuối năm viếng mộ con - Thơ Nguyễn Ngọc HạnhBến Hồ Dâu – Thơ Trọng VượngBa ơi, mai con về thăm ngoại - D.Thanh VânĐông - Truyện ngắn Võ Thanh Nhật AnhThượng nguồn xứ sở - Thơ Lê Anh DũngThực trạng và những đặc trưng trong sinh hoạt tín ngưỡng, tôn giáo của ngư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàSen - Truyện Trần Nguyễn Yến NhiKhoảnh khắc quê nhà – Thơ Ngân VịnhDấu yêu – Thơ Lê Huy Hạnh