Ngày trôi không biết nữa - Trần Trình Lãm
11.09.2019
Đã thôi chiều mây tan
Đã xanh ngày
quá cũ
Ta thuở ấy chờ mong
Ta thuở nào
ngờ nghệch

Trên đường người chậm chạp
Theo nhau
cuộc hẹn hò
Đời như không nhàu nhạt
Người như không
chia lìa
Nụ cười vun vén mãi
Hơi thở
chùng môi nhau
Ta như trong cuộc rượu
Nói toàn lời đâu đâu
Giờ thi không ai bảo
Người quên người
rất lâu
Giờ thì không ai hỏi
Trời sao chói
trên đầu
Ta là con lật đật
Lắc lư
bên thềm đời
Ngày trôi không biết nữa
Người về đâu
về đâu ./.
T.T.L
Có thể bạn quan tâm
Tin nhắn…- Truyện ngắn của Vũ Kim LiênThơ Nguyễn Hoàng SaVị tướng già - Thơ Anh NgọcTín ngưỡng của cư dân Đà Nẵng thế kỷ XVIII qua nhật ký của John Barow - Đinh Thị TrangNhững “ nghệ sĩ thổ mộ” Hội An - Nguyễn Nhã TiênNhớ em - Thơ Minh VũGọi biển-Thơ Hồ Anh TuấnMùa xuân – Thơ Lê Huy HạnhChín nụ cười - Truyện ngắn của Nguyễn Binh MộtPhố đông người - Phạm Thúy Nga