Một nơi vô cùng - Lê Tuân
16.06.2015
Buông trời
buông đất
buông ta
Chỉ còn một chút buồn là chưa buông
Kể từ vô tận thuông luông
Bao nhiêu rơi xuống ngược nguồn vỡ tan

Thấy trong bóng nước non ngàn
Một làn gió tựa dạ lan nghiêng đồi
Em còn nương tựa chính tôi
Tôi còn nương tựa một nơi vô cùng.
Như Lan
Đầu đường
đứng ngó cuối đường
Cuối đường
đứng ngó mù sương chập chùng
Mốt mai
rồi cũng muôn trùng
Giờ không đếm nữa
tháp tùng dấu yêu
Nơi em
còn lá bông diêu?
Để không lẫn với rất nhiều chốn đây
Là mây
Rảnh rỗi
Cứ bay
Ồ ta còn vướng bóng cây bên đàng
Em cười
giọt nhẹ như Lan
Nhỏ vào nhau những đêm hoang mơ người
Ráng thêm chút nữa tình ơi
Chỉ còn một bước chân trời là qua.
L.T
Có thể bạn quan tâm
Khi con mười tám tuổi – Thơ Mai Hữu PhướcVà, trở về tĩnh lặng - Thơ Đinh Thị Như ThúyÁo vàng mùa thu – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoTôi ngồi bên này bờ rào thời gian –Thơ Thanh QuếChim ngụ cư cửa rừng Cây Mít - Truyện ngắn Nguyễn ThanhThơ dâng mẹ – Thơ Nguyễn Hoàng SaTóc một sợi bạc – Tiểu QuyênCổ tích sông Hồng-Tùy bút Nguyễn Nhã TiênTiếng tiêu người câm - Diệu PhúcChong chóng gió – Truyện Đinh Quỳnh Anh