Khoảnh khắc - Thơ Đinh Thị Như Thúy
25.02.2016
Một mình với bóng đêm
Tôi nghe tôi nồng nàn hơi thở
Tôi cảm nhận
nỗi buồn là một phần không thể thiếu
của cuộc đời tôi

Một mình với bóng đêm
Tôi đọc tình yêu anh
Những câu thơ rụt rè
bủa vây tôi như lưới
đưa tôi bay lên bầu trời đầy sao và lửa
Một mình với bóng đêm
Vụng về đếm tiếng chuông ngân trong ngực
Tôi ngoảnh tìm tôi của ngày đã mất
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Hoa rừng - Dương Thị Xuân QuýTri thức dân gian của ngư dân biển Đà Nẵng – Huỳnh Thạch HàMón bánh xèo của mẹ - Trần Nguyên HạnhẤm dấu chân xưa – Thơ Nguyễn Hoàng SaTướng về làng – Thơ Lê Anh DũngThu rơi - Tản văn Thuận TìnhNét phố - Thơ Thuận TìnhNếu Thượng đế chơi trò rung chuông – Trần Nhã ThụyMùa yêu – Thơ Nguyễn LongBà mụ của búp bê – Truyện ngắn Quế Hương