Khoảnh khắc - Thơ Đinh Thị Như Thúy
25.02.2016
Một mình với bóng đêm
Tôi nghe tôi nồng nàn hơi thở
Tôi cảm nhận
nỗi buồn là một phần không thể thiếu
của cuộc đời tôi

Một mình với bóng đêm
Tôi đọc tình yêu anh
Những câu thơ rụt rè
bủa vây tôi như lưới
đưa tôi bay lên bầu trời đầy sao và lửa
Một mình với bóng đêm
Vụng về đếm tiếng chuông ngân trong ngực
Tôi ngoảnh tìm tôi của ngày đã mất
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Viết cho con, một ngày thu Hà Nội – Thơ Bùi Công MinhNgười về - Truyện ngắn Nguyễn Xuân DiệuMùa xuân cho em - Thơ Hưng HảiNhà nghiên cứu, biên khảo Huỳnh Ngọc ChiếnCon trâu cụt sừng - Truyện ngắn của Nguyễn Phúc LiêmNàng Bân không đi vắng - Tản mạn Nguyên LêKhông phải tại em – Thơ Lê Huy HạnhNhững bài thơ nghẹn ngào tiễn biệt Đại tướng Võ Nguyên GiápLục bình - Đinh Lê VũTản mạn về những buổi học cuối cùng - Bùi Văn Tiếng