Khoảnh khắc - Thơ Đinh Thị Như Thúy
25.02.2016
Một mình với bóng đêm
Tôi nghe tôi nồng nàn hơi thở
Tôi cảm nhận
nỗi buồn là một phần không thể thiếu
của cuộc đời tôi

Một mình với bóng đêm
Tôi đọc tình yêu anh
Những câu thơ rụt rè
bủa vây tôi như lưới
đưa tôi bay lên bầu trời đầy sao và lửa
Một mình với bóng đêm
Vụng về đếm tiếng chuông ngân trong ngực
Tôi ngoảnh tìm tôi của ngày đã mất
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Lãng du theo một đường trăng - Tản văn Nguyễn Nhã TiênMặt trời bay đi - Truyện ngắn Minh SángÔng già nhân hậu kể chuyện cho các em – Thanh Quế “Hội chứng” ngầm Xò Lò - Cao Duy ThảoNgười vô gia cư bên đường - Bùi Công MinhVọng biển - Nguyễn Ngọc PhúChiều Sài Gòn – Thơ Mai Hữu PhướcSự phẫn nộ của lương tri - Bùi Công MinhVề với Phú Ninh như về với người tình - Trần Nguyên HạnhTrà nguội - Truyện ngắn Nguyễn Thị Luyên