Khoảnh khắc - Thơ Đinh Thị Như Thúy
25.02.2016
Một mình với bóng đêm
Tôi nghe tôi nồng nàn hơi thở
Tôi cảm nhận
nỗi buồn là một phần không thể thiếu
của cuộc đời tôi
Một mình với bóng đêm
Tôi đọc tình yêu anh
Những câu thơ rụt rè
bủa vây tôi như lưới
đưa tôi bay lên bầu trời đầy sao và lửa
Một mình với bóng đêm
Vụng về đếm tiếng chuông ngân trong ngực
Tôi ngoảnh tìm tôi của ngày đã mất
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Không thể ngày mai – Thơ Thanh QuếKhi người khác – Thơ Thanh QuếTrương Đăng Dung từ đời sống qua khoa học đến nghệ thuật – Nguyễn Thanh TuấnThẳng đứng - Văn Công HùngHành trang - Thanh QuếCảm nhận mùa xuân - Bùi Văn TiếngPhía không em không tôi – Thơ Mai Hữu PhướcNắng cũ- Thơ Trương Thị Bích Mỵ Người về hưu – Thơ Thanh QuếQuảng Nam hay cãi: Cãi mới tồn tại - Hồ Trung Tú