Gió gọi – Thơ Nguyễn Nhã tiên
11.01.2017
Cải đã hoa vàng em ạ
bao mùa gió bấc qua sông
thổi mãi không thành áo lụa
người đi bỏ tóc lại dòng
Đâu đây quen quen lời cỏ
mơ hồ trí nhớ tôi...sương
nhen nhúm làm sao nên lửa
thì thôi, cọng khói dẫn đường

Vốc đầy bàn tay hoa khói
núi xa cuồn cuộn mây về
chiều nghiêng thả quầng ráng đỏ
tôi còn mấy nỗi sơn khê
Núi xa gởi niềm sâu lắng
đường mây mắt dõi phương tìm
có gì xa bay hoang vắng
ngân một tiếng buồn lặng im !
N.N.T
Có thể bạn quan tâm
Cuộc rượu tàn – Thơ Ngân VịnhKiên trung - Truyện ngắn Trầm Nguyên Ý AnhỞ vách ngăn cuối cùng - Thơ Nguyễn Thị Anh Đào Tình bạn mèo con – Truyện Kiều Thảo VyMẹ tôi - Thơ Lê Huy HạnhĐà Nẵng mình tôi – Thơ Nguyễn Nhã TiênChỉ khuôn mặt đó - Thơ Đinh Thị Như ThúyNgười đàn bà khóc cười cùng mưa – Thơ của Thương HuyềnThử thách - Hồ Duy LệThả thơ tôi vào sông Serepók – Thơ Bùi Nhị Lê