Ở vách ngăn cuối cùng - Thơ Nguyễn Thị Anh Đào
28.09.2015
Mỗi buổi sáng em lặng yên với hỗn tạp thanh âm
Môi anh giọt đều hơi thở
Góc phố không màu
Có đôi bàn chân về - đi rất khẽ
Chỏng chơ tiếng cười
ngược dốc ngựa hoang

Thành phố có anh
Con dốc đổ dài ngọn gió
Rêu mốc thời gian
Bạc thếch tiếng cười
Em ở trong thành phố vắng anh
Ngồi vào góc nào cũng thấy mình mắc nợ
Xoa nhẹ đôi bàn tay
Tháng ngày trôi rỗng mục
Tha thẩn mây bay
Chiếc khăn choàng mùa đông không ấm
Ở vách ngăn cuối cùng em đã gặp anh
Trái tim đổ màu huyết dụ
Lá bàng khóc tiễn mùa lặng yên mặt đất
Ở vách ngăn cuối cùng
Anh đã chạm tim em
Thành phố mùa đông những ngọn gió
cõng nhau về chốn cũ
Ở tận cùng vách ngăn
Em mơ chạm ngày hạnh phúc
Giữa bốn bức tường bóng hắt lặng yên đau.
N.T.A.Đ
Có thể bạn quan tâm
Đó là thời nào - Thanh QuếDấu vết -Truyện ngắn Nguyễn Danh LamQuận Hải Châu - Tìm hương trong ký ức - Bùi Văn TiếngChuyện anh tôi - Truyện ngắn Trần Nguyên HậuPhương người – Thơ của Trần Xuân LinhTượng hình kín – Thơ Đoàn Minh ChâuHọc sinh học giỏi môn văn và học sinh có khiếu sáng tác văn chương - Bùi Văn TiếngNàng, hắn và con chuột - Truyện ngắn Sơn TrầnVai trò của sông Cổ Cò với thương cảng Đà Nẵng - Hội An trong lịch sử - Vũ Hoài AnMơ dã quỳ - Thơ Đinh Thị Như Thúy