Cõi riêng nhạc Trịnh – Thơ Võ Duy Hòa
06.09.2018
Phiêu diêu cùng chiếc ghế mây
Một cây đàn với ngất ngây tơ lòng
Dặm trường nếm trải long đong
Vờn theo mây gió ngóng mong bóng hồng
Vẳng lên tiếng vọng hư không
Từ trong cát bụi mênh mông suối đàn
Lặng trong câu hát chứa chan
Còn riêng mãi mãi miên man cõi tình.
V.D.H
Có thể bạn quan tâm
Tơ trời – Thơ Nguyễn Hoàng SaThử nghiệm – Truyện ngắn Nguyễn Thị Thu SươngCún cưng - Bùi Tự LựcBùa em sắc tím – Thơ Mai Hữu PhướcGiữa những bờ yêu dấu – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoThành phố, phượng và cát - Thơ Trần Thị Lưu LyNghĩa mẹ - Thơ Lê Huy HạnhLời Vọng Nguyệt – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoKết thúc có hậu - Truyện ngắn Vị TĩnhĐồng xa nghi ngút