Cõi riêng nhạc Trịnh – Thơ Võ Duy Hòa
06.09.2018
Phiêu diêu cùng chiếc ghế mây
Một cây đàn với ngất ngây tơ lòng
Dặm trường nếm trải long đong
Vờn theo mây gió ngóng mong bóng hồng

Vẳng lên tiếng vọng hư không
Từ trong cát bụi mênh mông suối đàn
Lặng trong câu hát chứa chan
Còn riêng mãi mãi miên man cõi tình.
V.D.H
Có thể bạn quan tâm
Lội vào tháng muộn – Thơ Nguyễn Hoàng SaVườn trúc – Nguyễn Linh KhiếuMột chiều Đà Nẵng - Tạ Hoàng TúVỡ một miền quên – Thơ Nguyễn Hoàng SaTiếng rừng – Truyện Phạm Nguyễn Ca DaoGiấc mơ băng ngang – Thơ Hà Duy Phương Hồi ức những ngày đầu kháng chiến chống Pháp - Trần Trung SángChiếc lông ngỗng trời – Truyện Trần Đức TiếnMột mình ô cửa phố-Thơ Nguyễn Thị Anh Đào Vá nửa trăng khuya – Thơ Trần Hồng Xuân