Cõi riêng nhạc Trịnh – Thơ Võ Duy Hòa
06.09.2018
Phiêu diêu cùng chiếc ghế mây
Một cây đàn với ngất ngây tơ lòng
Dặm trường nếm trải long đong
Vờn theo mây gió ngóng mong bóng hồng

Vẳng lên tiếng vọng hư không
Từ trong cát bụi mênh mông suối đàn
Lặng trong câu hát chứa chan
Còn riêng mãi mãi miên man cõi tình.
V.D.H
Có thể bạn quan tâm
Lá ngô đồng - Ngân VịnhTrăng rằm mùa thu - Tuyết SươngTrương Đăng Dung từ đời sống qua khoa học đến nghệ thuật – Nguyễn Thanh TuấnKhông đề – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoCát - Thơ Lê Anh DũngGiản dị - Thơ Bùi Công MinhTín ngưỡng thờ cúng cô hồn của cư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàÊm đềm sông trôi - Thơ Đàm LanƯớc mơ bay lên - Lê Hồng MậnĐảo cho mỗi người – Thơ Nguyễn Nhã Tiên