Cõi riêng nhạc Trịnh – Thơ Võ Duy Hòa
06.09.2018
Phiêu diêu cùng chiếc ghế mây
Một cây đàn với ngất ngây tơ lòng
Dặm trường nếm trải long đong
Vờn theo mây gió ngóng mong bóng hồng

Vẳng lên tiếng vọng hư không
Từ trong cát bụi mênh mông suối đàn
Lặng trong câu hát chứa chan
Còn riêng mãi mãi miên man cõi tình.
V.D.H
Có thể bạn quan tâm
Đi tìm dòng sông - Thơ Nguyễn Ngọc HàNgười đến từ quá khứ - truyện ngắn của Hoàng TúHoa rừng - Dương Thị Xuân QuýChút nồng nàn đã cạn – Thơ Ngân VịnhĐêm qua dòng sông Đà - Thơ Cẩm LệCa dao cho biển – Thơ Tú AnhCô nhóc mùa đông-Truyện ngắn của Nguyễn Quốc Việt “Phố rêu” - Hồn phố cổ trong tranh họa sĩ Duy Ninh - Vũ Ngọc GiaoĐêm qua chớp bể...(*) – Thơ Đinh Thị Như ThúyĐảo cho mỗi người – Thơ Nguyễn Nhã Tiên