Cõi riêng nhạc Trịnh – Thơ Võ Duy Hòa
06.09.2018
Phiêu diêu cùng chiếc ghế mây
Một cây đàn với ngất ngây tơ lòng
Dặm trường nếm trải long đong
Vờn theo mây gió ngóng mong bóng hồng

Vẳng lên tiếng vọng hư không
Từ trong cát bụi mênh mông suối đàn
Lặng trong câu hát chứa chan
Còn riêng mãi mãi miên man cõi tình.
V.D.H
Có thể bạn quan tâm
Nhà thơ - Thanh QuếMộ giữa hư vô – Thơ Nguyễn Hoàng SaChiều Ngũ Hành Sơn - Thơ Mai Hữu Phước Cơn mơ – Thơ Nguyễn Minh HùngCô nhóc mùa đông-Truyện ngắn của Nguyễn Quốc Việt Biển thanh xuân - Trương Điện Thắng Nhà văn Nguyễn Một - Người mắc nợ ký ứcNỗi buồn xanh – Thơ Nguyễn Nhã TiênBất chợt ... mùa đông - Ngô Liên HươngTrưa – Thơ Bùi Công Minh