Cõi riêng nhạc Trịnh – Thơ Võ Duy Hòa
06.09.2018
Phiêu diêu cùng chiếc ghế mây
Một cây đàn với ngất ngây tơ lòng
Dặm trường nếm trải long đong
Vờn theo mây gió ngóng mong bóng hồng

Vẳng lên tiếng vọng hư không
Từ trong cát bụi mênh mông suối đàn
Lặng trong câu hát chứa chan
Còn riêng mãi mãi miên man cõi tình.
V.D.H
Có thể bạn quan tâm
Văn hoá, nhìn từ góc độ phát triển thành phố - Lê Hồng NhuậnVì sao phía chân trời – Truyện ngắn Đình QuangDòng chảy cuộc đời - Vĩnh Thông Đêm hợp hôn làng quê – Thơ Ngân VịnhCon gái - Trần Thị LệCánh thiên di – Thơ Nguyễn Minh HùngCon Rắn - Truyện ngắn Sơn NamCà phê nhạc sống - Đinh Lê VũTương tư và tình yêu – Thơ Anh TuấnLặng im – Thơ Khánh Phương