Biển – Thơ Mai Linh
30.11.2017
Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ có trăng suông thôi
Và gói thổi
Những nếp nhăn theo sóng bồi hồi

Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ có núi mờ mờ thôi
Trong mắt ta chìm nghỉm vệt chân trời
Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ còn ta với chú dã tràng thôi
Những cái càng bé xíu đang hươ lên quyệt một nét cuối cùng vào nước mắt biển khơi
M.L
Có thể bạn quan tâm
Chuyện hai người bạn nghiện thuốc lá-Truyện ngắn của Lưu Trùng DươngCưa đôi -Truyện ngắn Phạm Thị Thanh MaiGiữa truyền thống và hiện đại - Đỗ Thanh TânBiển một màu - Nguyễn Như BáGa tình yêu – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoTôi vấp chân vào gió - Thơ Ngân Vịnh Gặp người đánh cá Đà Nẵng – Thơ Thanh Quế Mưa rào đầu hạ - Đỗ Kim CuôngNhững bài thơ nghẹn ngào tiễn biệt Đại tướng Võ Nguyên GiápQuả bàng vuông - Nguyễn Minh Khiêm