Biển – Thơ Mai Linh
30.11.2017
Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ có trăng suông thôi
Và gói thổi
Những nếp nhăn theo sóng bồi hồi

Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ có núi mờ mờ thôi
Trong mắt ta chìm nghỉm vệt chân trời
Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ còn ta với chú dã tràng thôi
Những cái càng bé xíu đang hươ lên quyệt một nét cuối cùng vào nước mắt biển khơi
M.L
Có thể bạn quan tâm
Những kiêng kỵ ngày Tết của cư dân xứ Quảng - Huỳnh Thạch HàNhư cơn gió thoảng-Thơ Mai Hữu PhướcNgười đàn bà không sinh ra ở làng Ngát - Truyện ngắn Lam PhươngTìm lại nửa mình – Thơ Đỗ HướngPhép thử - Truyện ngắn của Kim SơnCủ Nần – Truyện ngắn Lý Thị Minh ChâuLạc bước - Vũ Tuyết MâyTơ trời – Thơ Nguyễn Hoàng SaChuông reo - Truyện ngắn Trần Đức TiếnEm trả cho đời sự dịu dàng thẳm sâu…-Thơ của Đào Nguyên Thảo