Biển – Thơ Mai Linh
30.11.2017
Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ có trăng suông thôi
Và gói thổi
Những nếp nhăn theo sóng bồi hồi

Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ có núi mờ mờ thôi
Trong mắt ta chìm nghỉm vệt chân trời
Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ còn ta với chú dã tràng thôi
Những cái càng bé xíu đang hươ lên quyệt một nét cuối cùng vào nước mắt biển khơi
M.L
Có thể bạn quan tâm
Thợ hình Bãi Sau - Truyện ngắn Trần Đức TiếnHoa dâm bụt ngời ngợi đỏ-Truyện ngắn của Phạm Phát Cõi riêng nhạc Trịnh – Thơ Võ Duy HòaLiêu trai – Thơ Thanh TrắcRong rêu phận người – Thơ Nguyễn An Bình Thơ Ngân Vịnh Lên bờ - Truyện ngắn Trần Tuyền Phố đông người - Phạm Thúy NgaMiền Yên Lãng cũ – Thơ Ngân VịnhĐâu rồi thời đĩa hát - Tản văn Phạm Thị Hải Dương