Có một chiều Vũng Rô – Thơ Lê Anh Dũng
11.05.2017
Trong bao chiều thương nhớ
Có một chiều Vũng Rô
Nghe mặn mòi khơi mở
Những bóng thuyền nhấp nhô
Chạnh nhớ “ Tàu không số”
Chạnh thương từng núi sông
Qua một thời giông tố
Đến chân trời mênh mông
Núi Đá Bia trông chồng
Đèo Cả trầm bâng khuâng
Hồn chinh nhân phiêu bồng
Chạnh thương người thương thân
Ta tìm nhau bao chiều
Về chiến trường năm xưa
Sương giăng mờ cỏ ứa
Níu bến bờ liêu xiêu
Tháng 5 năm 2016
L. A. D
Có thể bạn quan tâm
Ngày trở về - Thơ Nguyễn Văn TámMiền gió - Truyện ngắn Nguyệt ChuNhững ngọn gió khuya – Thơ Thanh QuếNghề biển của ngư dân Đà Nẵng qua ca dao, tục ngữ về lao động - Huỳnh Thạch HàNhà văn Trần Trung SángTu My nam tử - Truyện ngắn Đỗ Nhựt ThưNón bài thơ tặng mẹ - Hồng ThiệnĐoàn người đi trên đại lộ - Thanh VânHồi ký văn học sau 1986 nhìn từ lí thuyết tự sự học hiện đại - Nguyễn Quang HưngKhi con mười tám tuổi – Thơ Mai Hữu Phước