Có một chiều Vũng Rô – Thơ Lê Anh Dũng
11.05.2017
Trong bao chiều thương nhớ
Có một chiều Vũng Rô
Nghe mặn mòi khơi mở
Những bóng thuyền nhấp nhô

Chạnh nhớ “ Tàu không số”
Chạnh thương từng núi sông
Qua một thời giông tố
Đến chân trời mênh mông
Núi Đá Bia trông chồng
Đèo Cả trầm bâng khuâng
Hồn chinh nhân phiêu bồng
Chạnh thương người thương thân
Ta tìm nhau bao chiều
Về chiến trường năm xưa
Sương giăng mờ cỏ ứa
Níu bến bờ liêu xiêu
Tháng 5 năm 2016
L. A. D
Có thể bạn quan tâm
Diểu Nương - Truyện ngắn Trương Vân NgọcMẹ ơi – Thơ Lê Huy HạnhGiông gió thổi qua làng - Ngân VịnhThơ Trần SangVăn hóa-văn nghệ dân gian trong đời sống đô thị đương đại – Bùi Văn TiếngLời Vọng Nguyệt – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoThơ tình Khương Hữu Dụng - Hồ Hoàng ThanhGiữ gốc rễ cội nguồn cho làng quê Đà Nẵng - Bùi Văn TiếngGã giáo gàn –Truyện ngắn của Nguyễn TrungẤn Độ - Phút Giây Ánh Sáng – Ghi chép Nguyễn Đông Nhật