Có một chiều Vũng Rô – Thơ Lê Anh Dũng
11.05.2017
Trong bao chiều thương nhớ
Có một chiều Vũng Rô
Nghe mặn mòi khơi mở
Những bóng thuyền nhấp nhô

Chạnh nhớ “ Tàu không số”
Chạnh thương từng núi sông
Qua một thời giông tố
Đến chân trời mênh mông
Núi Đá Bia trông chồng
Đèo Cả trầm bâng khuâng
Hồn chinh nhân phiêu bồng
Chạnh thương người thương thân
Ta tìm nhau bao chiều
Về chiến trường năm xưa
Sương giăng mờ cỏ ứa
Níu bến bờ liêu xiêu
Tháng 5 năm 2016
L. A. D
Có thể bạn quan tâm
Mùa sống - Truyện của Đinh Quỳnh Như và Đinh Anh ThưLời liệt sĩ khuyết danh - Thơ Quốc LongTín ngưỡng thờ Bà Đại Càn của ngư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàTrước bức tranh đồng chiều - Nguyễn Nho KhiêmNhững ngọn gió khuya – Thơ Thanh QuếMắt nheo tóc xoăn – Thơ Đinh Thị Như ThúyDấu xưa xe ngựa hồn thu thảo… - Bùi Văn TiếngTình yêu – Thơ Huy Hạnh Ngỡ Ngàng – Thơ Nguyễn Hoàng SaHoa bâng khuâng - Truyện ngắn Phạm Thị Hải Dương